Creepy: Cánh cổng…


1

Rõ ràng , theo tiêu chuẩn của Luật xây dựng hoặc luật gì đó thì những tòa nhà từ 5 tầng trở lên đều phải có thang máy ( có thể là 6 tầng trở lên , tôi không rõ ). Vì vậy, các khu chung cư dọc theo quốc lộ nơi tôi từng sống đều có thang máy. Hồi đó , tôi sống trên tầng 6 và hầu như tôi không bao giờ sử dụng cầu thang bộ . Vâng, tất cả mọi người sống trên tầng của tôi cũng như vậy , tôi nghĩ thế .Nhưng bây giờ , mặc dù tôi biết đi bộ lên cầu thang là rất khó khăn, nhưng tôi vẫn phải sử dụng cầu thang bộ. Đó là vì , một ngày trong tuần vào buổi trưa, tôi không có các tiết học nào tại trường đại học, vì vậy tôi nghĩ rằng tôi sẽ đi ra ngoài và mua một bữa ăn trưa tại các cửa hàng tiện lợi gần nhất. Giống như mọi khi, tôi sẽ sử dụng thang máy để đi xuống. Thang máy tại thời điểm đó đã được dừng lại ở tầng 8 và tôi đoán rằng có người đang dùng thang máy. Tôi nhấn nút và chờ nó xuống Khi cánh cửa mở ra, tôi nhìn thấy bên trong là một người phụ nữ trung niên. Tôi thường nhìn thấy cô ấy xung quanh đây tôi chắc rằng cô ấy sống ở tầng 8. Tôi cúi chào cô ấy rồi vào trong . Nút xuống tầng 1 đã được bấm .


Thang máy lại dừng lại một lần nữa trên tầng 4, và một người đàn ông giao hàng bước vào. Có vẻ như tất cả chúng tôi đều muốn đi xuống tầng 1.

Nhưng.

Thang máy đột nhiên giật mình và dừng lại giữa tầng 3 và tầng 2. Trong khoảnh khắc đó , tôi cảm thấy trọng lực đè lên tôi.Cả ba chúng tôi nhìn nhau.

Chuyện gì đang xảy ra vậy? Thang máy hỏng? Không , mất điện? Nhưng chiếc đèn trong thang máy vẫn sáng bình thường mà .

“Hai người biết chuyện đang xảy ra không ?” Tôi lầm bầm. Người phụ nữ và người đàn ông giao hàng đều trông bối rối giống tôi. Chúng tôi chờ đợi một lúc, nhưng thang máy cho thấy không có dấu hiệu di chuyển.

Người giao hàng là người đầu tiên nảy ra sáng kiến. Anh nhấn nút gọi số điện thoại khẩn cấp. Nhưng không có hồi đáp. Anh thở dài.

“Tôi tự hỏi thứ quái gì đang diễn ra vậy?”Anh ta nhắc lại câu hỏi của tôi.

Tất cả chúng tôi đều im lặng. Nếu chúng tôi để tâm để đo thời gian sự im lặng kéo dài, nó sẽ không được hơn ba phút, nhưng nó đã đủ dài để làm cho chúng tôi cảm thấy lo lắng và kích động. Tất cả chúng tôi lại bắt đầu hồi hộp khi một lần nữa khi đột ngột thang máy bắt đầu hoạt động trở lại.Người phụ nữ thở hổn hển ngạc nhiên. Đó là một cú sốc đối với tôi , bởi vì nó bắt đầu di chuyển mà không báo trước .

Tuy nhiên. Mặc dù nút duy nhất được ấn là nút xuống tầng 1, bằng cách nào đó nó đã không đi xuống. Nó đã đi ngược lên. Nó đi qua tầng 4, 5, và sau đó là tầng 6 ….

Cuối cùng nó dừng lại trên tầng 7 và cánh cửa mở ra. Tôi nhìn nó với sự nghi ngờ. Thực sự, cái quái gì đang xảy ra?

“Tôi nghĩ rằng có gì đó không ổn” Người phụ nữ nói, khi cô bước ra khỏi thang máy.

“Yeah . Nó chắc chắn có gì điều gì đó không ổn. Chúng ta nên sử dụng cầu thang bộ để đi xuống. Không ai biết chắc được điều gì sẽ xảy ra tiếp đâu .” Người giao hàng đồng tình .

” Đó có thể là lựa chọn tốt nhất.” Tôi cũng đồng ý với hai người họ. Chúng tôi có thể đi xuống ngay bây giờ nếu đi bằng cầu thang máy, nhưng chúng tôi không chắc sẽ may mắn hơn. Chúng tôi có thể bị mắc kẹt bên trong đây, hoặc tệ hơn là bị thương như do kết quả của sự cố này. Điều đó thật không hề dễ chịu.Tôi cảm thấy mình không còn có thể tin tưởng cái thang máy để nó đưa tôi đi xuống một cách an toàn và dành hết tâm trí để đi theo họ.

Tuy nhiên, chờ đã. Có cái gì đó không đúng.

Quang cảnh tôi thấy rất là quen thuộc, tầng 7, các căn hộ trên tầng 7 khá giống với tầng nơi tôi sống Nhưng nó quá tối. Không một ánh sáng. Không có một nguồn sáng nào. Tôi chỉ có thể nhìn thấy cuối hành lang. Như vậy chắc là nó mất điện rồi? Tôi nghĩ, và quay lại. Tuy nhiên, riêng thang máy vẫn rực sáng, nó trông nổi bật nhất với mọi thứ xung quanh.

Tất nhiên. Cái thang máy hỏng nhưng vẫn di chuyển được. Chúng tôi không hề bị mất điện. Tôi không hiểu, có cái gì đó không đúng.

Với một cảm giác bất an bên trong, tôi tiếp tục đảo mắt để quan sát cảnh quan bên ngoài của căn hộ.

Cái quái quỉ gì thế … ?

Bầu trời màu đỏ. Nó trông giống như bầu trời lúc bình minh hoặc hoàng hôn. Nhưng bây giờ đâu phải là lúc đó. Tôi không thấy mặt trời và cả những đám mây. Sắc đỏ thẫm bằng cách nào đó khiến tôi nổi da gà.

Tiếp theo, tôi nhìn vào đường cao tốc. Đó là bóng tối … không, tất cả đều màu đen. Tôi chỉ nhìn thấy tòa nhà màu đen và đường cao tốc đen in bóng lên bầu trời.Giống như bên trong căn hộ không có bất kì nguồn ánh sáng nào.

Không chỉ vậy, nhưng tôi nghe nói, thông thường, âm thanh khó chịu của xe ô tô xuất phát từ đường cao tốc. Nhưng ở đây chỉ có sự im lặng. Tôi hoàn toàn không thể nghe bất kì âm thanh nào. Tôi bất động. Tôi không biết làm thế nào để thể hiện nó, nhưng tôi cảm thấy không có vật thể “sống” nào trong quang cảnh tôi đã nhìn thấy. Chỉ có bầu trời màu đỏ sẫm . Thế giới màu đỏ và đen.

Tôi nhanh chóng liếc nhìn lại bên trong thang máy một lần nữa. Thang máy vẫn sáng rực như trước.

Tôi chỉ có một vài giây để quyết định. Cánh cửa ra vào đã bắt đầu đóng lại. Chờ đã. Nghĩ xem nào. Tôi nên vào trong hoặc ở lại đây …..?

Cánh cửa ra vào đóng lại. Thời gian này không có gì bất bình thường xảy ra và thang máy xuống suốt tầng 1.

Cửa mở ra và tôi thấy quang cảnh thông thường. Người đi bộ, lái xe ô tô. Những âm thanh của cuộc sống. Đó là buổi trưa bên ngoài. Chỉ có quang cảnh của cuộc sống hàng ngày bình thường.

Tôi thở phào nhẹ nhõm. Tôi đã an toàn – đó là suy nghĩ duy nhất trong tâm trí của tôi.

Khi tôi đã đủ bình tĩnh lại, tôi bắt đầu lo lắng về hai người kia. Tôi chờ đợi họ ở dưới cùng của cầu thang bộ. Nhưng không thấy bóng dáng họ .

Tôi đã chờ đợi 15 phút nhưng không ai đi xuống . Họ không thể mất quá lâu thời gian đó để đi xuống cầu thang .

Tôi đã hoàn toàn thấy sợ. Tôi chạy nhanh ra bên ngoài. Tôi không muốn ở lại đó nữa.

Kể từ ngày hôm đó tôi đã có một nỗi ám ảnh về thang máy.Bây giờ tôi đã chuyển tới một căn hộ khác và chỉ sử dụng cầu thang bộ bất cứ khi nào tôi cần phải đi lên hoặc xuống tầng dưới .Cầu thang bộ “nối tiếp với mặt đất” vì vậy tôi sẽ không phải lo lắng về việc đột nhiên thấy bản thân mình bị vận chuyển đến một thế giới khác mà không được báo trước. Tuy nhiên, thang máy thì khác . Nó là một cánh cửa để vào một thế giới khác. Ít nhất đó là những gì tôi nghĩ.

Tôi sẽ không bao giờ, bao giờ vào trong thang máy một lần nào nữa .


Bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.