Creepy: Chặt xác


CreepyMys

Người ta vẫn thường không điều khiển nổi bản thân khi tức giận.


Bây giờ nghĩ lại, có lẽ ngay từ đầu tôi không nên giết cô ta. Thật ra mà nói lúc ấy tôi không nghĩ nhiều, không có thứ cảm xúc bừng cháy phức tạp như những gì người ta hay nói và hay viết. Tôi không nhớ rõ gì, chỉ biết khi mình có ý thức lại cô ta đã nằm trên sàn nhà đầy máu.

Phải, tôi không có cảm xúc gì khi giết cô ta. Nhưng khi nhìn cái xác cô ta, gương mặt vặn vẹo đầy đau đớn, tựa như đang gào khóc và đôi mắt trợn trừng gần như lộn ngược vào bên trong hốc mắt với cái mồm há to như một cái miệng giếng đen ngòm ộc máu ra ngoài, tôi lại thấy vô cùng thỏa mãn, tràn ngập cảm giác khoái trá, cảm giác chiến thắng tuyệt đối. Nhưng bây giờ thì tôi lại thực sự hối hận.

Tựa lưng vào bức tường phía sau. Tôi chăm chú nhìn cánh tay đã thối rữa, bầm đen thò ra từ bên dưới cái cửa sập qua khe hở. Bàn tay đã rụng mất ngón út, được khâu lại với phần cổ tay bằng 1 thứ chỉ đen xù xì thô to. Màu da xám ngoét, lấm tấm đốm thi ban tím đen và lở loét vết thối rữa.

Tôi gần như có thể tưởng tượng được cảnh bàn tay đã bị chặt đứt của cô ta tự mò mẫm tìm những phần thân thể khác tôi đã vứt bừa bãi khắp căn hầm. Bàn tay rữa nát sờ soạng, lần mò, kiên nhẫn hâu từng phần thân thể lại bằng thứ chỉ đen thô to. Cái đầu với gương mặt đã bị tôi gần như băm nát còn mấp máy mồm đếm ”1 mảnh, 2 mảnh…”

Cánh tay của cô ta cào điên cuồng lên sàn gỗ, cố vươn ra hết mức có thể, cố vươn về phía tôi. Những cục máu đông đen ngòm làm tôi buồn nôn. Thế rồi cánh tay rút về, thay vào đó, một đôi mắt trắng dã nhìn chằm chằm về phía tôi qua khe cửa sập dưới sàn.

Sợ thật.
Tôi không nên giết cô ta. Tôi nên biết tôi không thể thoát được.
Tôi nhắm hai mắt vào, và gào lên.
.
.
.
.
.
.
Những tia sáng lấp lánh chiếu lên mặt tôi, tôi thức dậy. Và điều đầu tiên tôi làm sau đó là nhìn về phía cửa sập tầng hầm trên sàn nhà.

Tôi đứng lên, bước về phía cái cửa, lưỡng lự một chút rồi rút chìa khóa cất trong túi và mở nó ra, hít một hơi rồi bước xuống. Mùi thối rữa xốc lên.

Tôi cố nén cơn buồn nôn, vươn tay bật công tắc đèn rồi giơ lên một cây kim thật to, cố xỏ 1 sợi chỉ đen thô xù xì qua lỗ kim. Tôi bắt đầu nhặt từng mảnh xác của cô ta rồi kiên nhẫn khâu chúng lại với nhau, vừa khâu vừa lẩm nhẩm đếm: ”1 mảnh, 2 mảnh…..”

Tôi biết cô ta sẽ không vui nếu một trong số chúng bị thất lạc.

– Thằng này nó bị bệnh hoạn, tâm thần =.=


Bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.