Creepy: Ông Widemouth


CreepyMys

Truyện hơi dài, lâu lâu đọc truyện dài cho thoải mái đầu óc nhé các bạn thân yêu :*

Trong kí ức thời thơ ấu của tôi, gia đình tôi giống như một giọt nước giữa con sông rộng lớn, không bao giờ cố định ở một chỗ lâu dài. Chúng tôi sống ở Rhode Island khi tôi 8 tuổi, và vẫn ở đó cho đến lúc tôi đi học đại học tại Colorado Springs. Hầu hết những kỷ niệm của tôi bắt nguồn từ ở Rhode Island, nhưng có những mảnh kỉ ức trong bộ não thuộc về những ngôi nhà khác nhau tôi đã từng sống khi còn rất nhỏ.


Hầu hết những ký ức không thực tế và vô nghĩa, có khi đã đuổi theo sau một cậu bé ở sân sau của một ngôi nhà ở phía Bắc Carolina, hay cố gắng xây dựng một chiếc bè nổi trên con lạch phía sau căn hộ chúng tôi thuê ở Pennsylvania. Tuy nhiên ,các kí ức rõ ràng giống như mới xảy ra ngày hôm qua. Có đôi lúc tôi cho rằng kí ức đó là những giấc mơ được tạo ra bởi căn bệnh của mình, nhưng trong thâm tâm mình , tôi tin nó có thật.

Tôi đã từng thấy chúng tôi sống trong một căn nhà ngay bên ngoài thủ đô nhộn nhịp của New Vineyard, Maine, số 643. Đó là một căn nhà rộng lớn, đặc biệt với gia đình 3 người. Thậm chí có một số phòng mà tôi đã không sử dụng trong năm tháng chúng tôi cư trú. Nhiều người bảo là lãng phí không gian,nhưng đó là ngôi nhà duy nhất chúng tôi có thể tìm thấy gần với nơi làm việc của cha.

Một ngày sau sinh nhật thứ năm, tôi bị sốt. Bác sĩ nói tôi bị tăng bạch cầu đơn nhân, tôi sẽ không được cử động mạnh và sốt ít nhất ba tuần. Đó là thời gian khủng khiếp, tôi nằm liệt giường, gia đình đang trong quá trình đóng gói vật dụng để di chuyển tới Pennsylvania, và đồ đạc của tôi đã được đóng gói trong hộp, để lại phòng của tôi, trống rỗng. Mẹ tôi đưa tôi thuốc và sách nhiều lần trong ngày, những thứ có thể giúp giải trí cho một vài tuần tới. Chán nản hiện diện khắp mọi nơi để nuôi cái suy nghĩ xấu xí và sự đau khổ của tôi.

Tôi không nhớ chính xác làm thế nào tôi gặp ông Widemouth, đó là hơn 1 tuần sau khi tôi được chuẩn đoán.

Tôi hỏi ông ấy tên và ông ấy bảo hãy gọi ông ấy là Widemouth, bởi vì miệng của ông rất lớn. Trong thực tế, tất cả mọi thứ của ông ta đều lớn so với cơ thể của mình : đầu, mắt, tai – nhưng miệng của ông ta lớn nhất.

“Bác trông giống như một Furby”, tôi vừa nói vừa lật qua những cuốn sách

Ông Widemouth dừng lại và đưa cho tôi một cái nhìn bối rối. “Furby? Furby là gì? “

Tôi nhún vai. “Bác biết đấy … đồ chơi. Robot nhỏ với đôi tai lớn. Bác có thể mua vật nuôi và thức ăn cho họ, gần giống như một con vật cưng thực sự “.

“Oh.” Ông Widemouth đáp lại. “Bác không cần quá thân thiết ,họ không phải là những người bạn thật sự của mình”

Tôi nhớ ông Widemouth biến mất mỗi khi mẹ vào để kiểm tra trong tôi. “Bác nằm dưới gầm giường của cháu”, ông giải thích. “Bác không muốn cha mẹ của cháu nhìn thấy vì bác sợ họ sẽ không cho phép chúng ta chơi với nhau nữa.”

Chúng tôi đã không làm được gì nhiều trong những ngày đầu tiên. Ông Widemouth chỉ cần nhìn vào cuốn sách của tôi liền bị cuốn hút bởi những câu chuyện và hình ảnh. Sáng hôm thứ ba hoặc thứ tư sau khi tôi gặp ông, ông chào tôi với một nụ cười lớn trên khuôn mặt của mình. “Tôi có một trò chơi mới, chúng tôi có thể chơi”, ông nói. “Chúng ta phải đợi cho đến khi sau khi mẹ đến để kiểm tra cháu, bởi vì cô ấy không thể nhìn thấy chúng ta chơi nó. Đó là một bí mật của trò chơi. ”

Sau khi mẹ tôi giao sách nhiều hơn và nước giải khát như thường lệ, ông Widemouth trượt ra từ dưới gầm giường và kéo tay tôi. ”Chúng ta phải đi vào phòng ở cuối hành lang này,” ông nói. Tôi phản đối, cha mẹ tôi đã cấm tôi rời khỏi giường của tôi mà không có sự cho phép của họ, nhưng ông Widemouth tiếp tục thuyết phục cho đến khi tôi đã đồng ý.

Cái phòng đó không có đồ nội thất hoặc hình nền. Duy nhất là một cửa sổ đối diện với cửa ra vào. Ông Widemouth lao qua căn phòng và đưa tay đẩy cửa sổ. Sau đó, ông ra hiệu cho tôi nhìn xuống dưới

Chúng tôi đang ở tầng hai của ngôi nhà, nhưng nó đang nằm trên một ngọn đồi, và từ góc độ này, việc nhìn thấy khó hơn do độ nghiêng. “Tôi thích chơi giả vờ “, ông Widemouth giải thích. “Tôi giả vờ rằng có một tấm bạt lò xo to, mềm bên dưới cửa sổ này, và tôi nhảy. Nếu cháu giả vờ, nó sẽ trở lại như lúc đầu . Tôi muốn để cháu nhảy”

Tôi là một thằng bé năm tuổi bị sốt, do đó, chỉ có một chút hoài nghi vụt qua suy nghĩ của tôi khi tôi nhìn xuống và xem xét khả năng.

”Đây là 1 nơi cao,”  Tôi nói.

“Nhưng nó rất vui. Nó sẽ không được vui nếu nó chỉ là một nơi thấp. Nếu cháu giả vờ , cháu sẽ quay trở lại đây nguyên vẹn.”

Tôi hình dung bản thân mình rơi xuống qua không khí mỏng chỉ để trở lại cửa sổ. Tuy nhiên, hiện thực đã thắng thế. “Có lẽ để khi khác,”  tôi nói. “Cháu không có đủ trí tưởng tượng. Cháu có thể bị thương.”

Khuôn mặt của ông Widemouth méo mó thành một tiếng gầm gừ, nhưng chỉ trong một khoảnh khắc. Ông ấy đã thất vọng. “Nếu cháu nói như vậy,thì thôi,” Ông nói. Ông đã dành phần còn lại của ngày dưới giường của tôi, im lặng.

Sáng hôm sau ông Widemouth đem đến 1 hộp nhỏ. “Tôi muốn dạy cho cháu làm thế nào để sắp xếp” – Ông nói.

“Dưới đây là một số thứ cháu có thể sử dụng để thực hành, trước khi tôi bắt đầu dạy cháu những bài học.”

Tôi nhìn vào trong hộp. Đó là dao. “Cha mẹ sẽ giết tôi!” Tôi hét lên, kinh hoàng rằng ông Widemouth đã mang dao vào phòng tôi, thứ mà bố mẹ tôi sẽ không bao giờ cho phép tôi chạm vào. “Cháu sẽ bị đánh và nhốt 1 năm đấy”

Ông Widemouth cau mày. “Thật thú vị khi sắp xếp chúng. Tôi muốn cháu thử nó. ”

Tôi đẩy hộp đi. “Cháu không thể. Cháu sẽ gặp rắc rối. Dao không an toàn để chơi”

Ông cau mày thành một vẻ mặt cau có. Ông lấy hộp dao và trượt dưới gầm giường, phần còn lại của ngày ông im lặng. Tôi bắt đầu tự hỏi ông đã theo tôi thường xuyên như thế nào.

Tôi bắt đầu gặp khó khăn khi ngủ sau đó. Ông Widemouth thường đánh thức tôi dậy vào ban đêm, nói rằng ông đặt một tấm bạt lò xo dưới cửa sổ, một cái lớn, mà tôi không thể nhìn thấy trong bóng tối. Tôi luôn từ chối và cố gắng đi ngủ trở lại, nhưng ông Widemouth vẫn ở đó. Đôi khi ông ta ở lại bên cạnh tôi cho đến khi vào sáng sớm, khuyến khích tôi nhảy.

Ông đến không phải để vui chơi với tôi nữa.

Một buổi sáng, Mẹ tôi đến với tôi và nói với tôi, tôi đã được cho phép đi bộ bên ngoài. Bà ấy nghĩ rằng không khí trong lành sẽ tốt cho tôi, đặc biệt là sau khi bị giam trong phòng rất lâu. Tuyệt, tôi mang giày vào và đi nhanh ra cổng sau, khao khát cảm giác của mặt trời trên khuôn mặt.

Ông Widemouth đang đợi tôi. “Tôi có một thứ muốn cháu nhìn thấy,” ông nói. Tôi nhìn ông ấy 1 cách kì lạ, bởi vì sau đó ông nói, ”an toàn, tôi hứa.”

Tôi theo ông ấy đến một đường mòn ở khu rừng phía sau nhà. “Đây là một con đường quan trọng,” ông giải thích. “Tôi đã có rất nhiều bạn bè bằng tuổi cháu. Khi họ sẵn sàng, tôi đã đưa họ xuống con đường này, đến một nơi đặc biệt. Cháu chưa sẵn sàng, nhưng một ngày, tôi hy vọng sẽ đưa cháu tới đó”

Tôi trở về nhà, thắc mắc cái gì nằm trên đường mòn

Hai tuần sau, tôi gặp ông Widemouth, mọi thứ của chúng tôi đã được đóng gói vào một chiếc xe tải. Tôi sẽ ở trong cabin của chiếc xe tải đó, ngồi bên cạnh cha tôi đến Pennsylvania. Tôi đã nói với ông Widemouth rằng tôi sẽ được ở lại, nhưng ngay cả khi năm tuổi, tôi đã bắt đầu nghi ngờ rằng ý địnhcủa ông không phải lợi ích của tôi, mặc dù những gì ông nói hấp dẫn. Vì lý do này, tôi quyết định giữ bí mật chuyến đi

Cha tôi và tôi cùng ở trong xe tải.Ông hy vọng nó đến Pennyslvania vào buổi trưa để có thể ăn uống. Ông có vẻ giống như một người chạy marathon chứ không phải là một trong những người đã dành hai ngày ngồi yên.
“Có sớm quá không con?” cha hỏi.

Tôi gật đầu và dựa vào cửa sổ, hy vọng một giấc ngủ trước khi mặt trời mọc. Tôi cảm thấy bàn tay của cha tôi trên vai tôi. “Đây là lần chuyển nhà cuối cùng, con trai, cha hứa. Cha biết điều đó khó khăn cho con, con đang bệnh. Sau khi cha được thăng tiến, chúng ta có thể giải quyết và con có thể tìm rất nhiều bạn bè”

Tôi mở mắt ra nhìn lại ngôi nhà. Ông Widemouth đang đứng bên cửa sổ phòng ngủ, bất động cho đến khi chiếc xe tải đi vào đường chính. Ông đã đưa ra một con dao và 1 mảnh thịt , vẫy tay.

Tôi quay đi, không vẫy lại.

Nhiều năm sau, tôi trở lại New Vineyard. Mảnh đất trống không, ngôi nhà bị đốt cháy một vài năm sau khi gia đình tôi rời khỏi. Tò mò, tôi trở lại con đường mòn mà ông Widemouth đã chỉ. Một phần trong tôi sợ ông ấy nhảy ra từ phía sau một cái cây và dọa tôi, nhưng tôi cảm thấy rằng ông Widemouth đã đi xa, bởi vì căn nhà cũng không còn tồn tại

Đường mòn kết thúc tại Nghĩa trang Memorial New Vineyard.

Và tôi nhận thấy rằng các ngôi mộ…… đều là trẻ em.


Bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.