Creepy: Trò đùa


CreepyMys

Khoảng 3 năm trước, tôi lần đầu sử dụng mạng xã hội, và bắt đầu có những người bạn ảo. Lúc đó tưởng chừng như thế giới xung quanh tôi luôn luôn hấp dẫn, ko bao giờ chán, tôi nhanh chóng trở nên ghiền và hiếm ngày nào ko online.


Các hình thức xã giao trên mạng chỉ luôn mang tính chất “vui là chính”, bạn có thể làm mọi thứ, như “hẹn hò”, “kết hôn”, hay “ly dị” với một người bạn ko hề quen biết. Mọi thứ là rất tốt.

Cho đến một ngày, tôi nhận đc một yêu cầu kết bạn. Từ email [email protected] “Một cái tên kì lạ” – tôi nghĩ thế, nhưng tôi quyết định chấp nhận lời đề nghị. Và có một vài hành động xã giao.

Ngày đầu tiên là một cuộc trò chuyện bình thường, tôi hình dung đó là một người đàn ông thú vị, biết cách ăn nói. Và tôi đã thường xuyên trò chuyện với người bạn mới.

Đến một ngày, tôi hỏi anh tại sao lại đặt một cái tên kỳ lạ vậy, tuy nhiên mạng bị mất kết nối. Và sau đó thì cúp điện, tôi hoàn toàn chìm trong bóng tối. Tôi nghĩ hệ thống điện trong khu vực có vấn đề, nhưng khi nhìn ra ngoài, các hàng xóm bên cạnh vẫn sáng đèn, tôi hơi ngạc nhiên, chỉ có nhà mình là mất điện. Quên nó đi, tôi quyết định đi ngủ, thay vì lên mạng bằng điện thoại. Tôi tò mò không biết bạn mình sẽ như thế nào khi thấy tôi ngắt kết nối đột ngột như thế.

Kỳ lạ là đến sáng hôm sau điện đã tự động có lại.
Ngày hôm sau, tôi lại gặp người bạn đó trên mạng.

-”Hi” – anh ta chào tôi.

-”Hi, xin lỗi về ngày hôm qua nhé”

– “Ah ko sao”.

-”Đó chỉ là một trò đùa nhỏ thôi. Tôi thật sự ko cố ý. Hy vọng hôm qua anh không thấy sợ khi tôi mất kết nối đột ngột thế “.

-”Bạn đang nói là một trò đùa nhỏ thôi àh?”.

Tôi lái câu chuyện sang hướng khác, tôi ko muốn đề cập đến chủ đề này nữa.
Liên tục 2 tháng sau, chúng tôi chỉ chào hỏi và hỏi thăm sức khỏe nhau.

Cho đến một ngày, anh ấy nói muốn trao đổi webcam, vì tuy đã quen lâu, nhưng chưa lần nào chúng tôi thấy mặt nhau. Tôi chấp nhận, mà ko biết rằng mình sẽ phải hối hận vì điều này.

Hai chiếc webcam ,mở ra, một là của tôi, một là của người bạn kia.

Và bên webcam của người bạn, là một người đàn ông, đang trợn tròn đôi mắt nhìn tôi. Ngay lập tức, ông ta nhoẻn miệng cười một điệu cười rùng rợn và thì thầm vào micro: “Tôi thích điều này, tôi sẽ làm ngay bây giờ”. Và ông ta cúi gầm mặt xuống.

Tôi đã nghĩ đến việc tắt webcam đi vì không muốn thấy những thứ như vầy, nhưng khi vừa di chuột, thì đột nhiên một cánh tay vương ra từ webcam ông ta. Nó vương tới trước mặt tôi và.. biến mất.

Tôi gần như hóa đá. Ko hiểu chuyện gì đang xảy ra, họa chăng mắt tôi có vấn đề?

Ngay lập tức, tôi cảm thấy khó thở, tức ngực.. Cứ như là đang có bàn tay ai đó bóp cổ mình vậy. Tôi ôm lấy ngực, và cố vùng vẫy. Ko chuyển động đc, và khi tôi đảo mắt nhìn lên màn hình máy tính. Trong webcam của tôi, camera ghi lại hình ảnh tôi đang bị một cánh tay bóp lấy cổ mình. Tim thắt lại, tôi sợ đến chảy nước mắt.

Sau đó, qua tai phone, tôi nghe giọng “người bạn” của mình: “Nó chỉ là một trò đùa thôi. Tôi thật sự ko cố ý. Hy vọng bạn ko thấy sợ”… Tôi chết điếng. Giọng nói lại tiếp tục: “Muốn tôi dừng lại ko?”. Và trong chút sức lực còn lại, tôi cố thều thào: “Làm ơn..”

Và bàn tay bỗng nhiên hiện ra, thật sự nó vương ra từ máy tính và đỏ như máu, với các móng tay dài nhọn màu đen. Tôi hoàn toàn có thể chết vì sợ. Cánh tay đó dần thu lại vào máy tính, và biến mất. Nó biến mất trong webcam của “người bạn” tôi.

Ngay lập tức, tôi hoảng loạn cúi xuống rút phích nguồn máy tính. Nhưng khi ngước lên, tôi giật mình. Màn hình vẫn sáng, và những webcam vẫn còn đó, sau đó khuôn mặt ông ta hiện trên màn hình, và giống như cánh tay, nó vương ra ngoài và thì thầm vào tai tôi (Lúc đó đã hóa đá): “Đây không phải là cách tốt để kết thúc trò đùa”.

Tôi đã ngất xỉu, vì quá sợ hãi. Khi tôi tỉnh dậy, cha mẹ đang ở bên cạnh, nền nhà thì đầy những hình vẽ kỳ quái và bàn phím thì ướt đẫm chất lỏng sền sệt màu đỏ thẫm. Tôi kể với cha mẹ nghe mọi chuyện. Nhưng họ ko tin, họ bảo tôi nên dọn đống lộn xộn này đi nếu ko họ sẽ nổi giận.

Và như thế, đến nay, tôi đã kể câu chuyện với nhiều người bạn của mình. Nhưng ko ai tin điều đó. Và kể từ đó, tôi ko còn động vào máy tính nữa. Những cơn ác mộng tìm đến mỗi đêm và thỉnh thoảng có cảm giác bên tai vang lên lời đề nghị trao đổi webcam hôm nọ. Tôi đã bị nguyền rủa
.
Tôi biết những ai đang muốn bày vài trò đùa với những người bạn của mình. Và tôi xin chân thành khuyên rằng, dù vô tình hay cố ý, đó cũng ko phải là ý kiến hay. Hãy bỏ ý định đó đi. Vì bạn sẽ ko biết. Khi nào bạn chọc giận một người.


Bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.