Creepy: Đường hầm bỏ hoang


115

Gần khu nhà tôi có một đường hầm bỏ hoang. Đường hầm chỉ dài khoảng 2 cây số, thông từ khu dân cư tới trường học, là một lối tắt rất tiện. Tuy vậy, hầu hết học sinh đều chọn đi đường vòng chứ không bao giờ bén mảng tới gần đây, vì đường hầm này vốn tối đen như mực, lại còn được thêu dệt không biết bao nhiêu truyền thuyết rùng rợn ly kỳ.


Hôm nay tôi cùng hai nhỏ bạn đi học muộn. Nếu không nhanh chóng tới lớp, sẽ bỏ lỡ bài thi cuối kỳ mất! Nỗi sợ trượt thi lúc này hiện hữu và to lớn hơn bất kỳ nỗi sợ nào khác, và vì vậy chúng tôi quyết định sẽ cùng nhau đi tắt qua đường hầm kia.

Nhưng tới khi vào đến hầm và bị bao phủ bởi bóng tối, chúng tôi mới bắt đầu nổi da gà. Tôi nắm lấy tay hai nhỏ bạn, ba đứa dắt díu nhau đi cho đỡ sợ. Chúng tôi vừa đi vừa hát, niệm kinh, kể chuyện hài hoặc cố gắng nói bất kỳ chuyện linh tinh gì để tự trấn an bản thân. Quãng đường tưởng ngắn mà sao dài quá, chúng tôi muốn nhanh chóng ra khỏi đây, càng sớm càng tốt!

Cuối cùng cũng ra khỏi đường hầm. Thật là hú vía! Thở không ra hơi nữa! Hai nhỏ bạn tôi không hẹn mà cùng thốt lên: “May mà mình đứng giữa, không thì sợ chết khiếp”. Không còn nhiều thời gian, cả ba đứa chạy như bay đến lớp học. Giờ thi sắp tới rồi!

Còn về cái đường hầm, chúng tôi đã đi qua an toàn và chẳng gặp bất cứ điều gì kỳ lạ. Rốt cục thì, lời đồn cũng chỉ là lời đồn mà thôi, hôm nay sau giờ thi tôi sẽ có dịp để cười vào mặt lũ bạn nhát chết ở trường!


Bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.