Creepy: Đau đầu


Susan lảo đảo bước xuống cầu thang, một tay xoa trán. Cuộc họp kết thúc quá trưa và bây giờ cô sẵn sàng đáp máy bay để đi về nhà. Cô cần một viên thuốc nhức đầu ngay, trời nóng như đổ lửa đã hành hạ cô mấy ngày nay.


Xuống đến tầng trệt, Susan bắt đầu phân vân. Nhà xe còn khá xa, nó nằm sát hàng rào của bệnh viên tâm thần cạnh công ty cô. Băng qua cửa chính để đi thẳng ra nhà xe là lối đi nhanh nhất, nhưng cái nắng chói chang ngoài kia làm Susan ngao ngán. Cô không muốn cơn đau đầu nặng thêm nữa.

Susan tặc lưỡi rồi quay gót đi về hướng cầu thang tối.

Cầu thang này dẫn xuống tầng hầm và có thể đánh vòng qua nhà xe bên kia. Đang là ban trưa nên ở đây hầu như không một bóng người.

Dù đèn sáng trưng, nhưng Susan vẫn thấy rờn rợn. Cô chợt nhớ ra cái cảm giác như có ai đó bám theo từ sáng đến giờ, nó vẫn chưa buông tha cô.

Vì sáng giờ cô chỉ ở trong văn phòng, là nơi đông người nên không lo lắm. Bây giờ lại đi xuống tầng hầm, không phải tự tạo điều kiện để kẻ xấu ra tay hay sao. Mày khờ quá, Susan thầm rủa.

Susan định quay lại cầu thang đi lên tầng trệt thì bỗng nhiên cô thấy một người đàn ông mặc sơ mi trắng, tay mang cặp táp đang đi đằng trước. Cô mừng quýnh, liền chạy lên để bắt kịp anh ta.

Những bước chạy đột ngột làm đầu Susan đau nhức, và cô loạng choạng ngã xuống sàn. Người đàn ông kia nghe tiếng động, vội vàng chạy đến đỡ.

“Cô có sao không?”


“Tôi không sao, cảm ơn anh. Chỉ tại cơn nhức đầu như búa bổ này, tôi…”

Susan vừa nói đến đó, gương mặt thân thiện của anh ta bỗng giãn ra thành một nụ cười ác hiểm. Thế rồi bàn tay đút trong túi quần lôi ra một chiếc búa đẫm máu.

“Không giống đâu. THẾ NÀY mới như búa bổ này.”

————————————–

Tác giả: ۞ Dra ۞


Bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.