Creepy: Những đứa con của bệnh dại


co%2Bgai%2Bco%2Bdoi%2Bmat%2Bden

Sác Tác: Leo Lấm Lép ft KyBoy


Nguồn: Hội những người ghiền đọc Creepypasta.

Hôm nay là ngày tôi đi làm thêm bằng việc trông trẻ. Emily Vanhelsing đã thuê tôi vì quen biết tôi trên trang mạng xã hội Facbook, cô ấy rất tin tưởng và đặt niềm tin ở tôi. Emily là một trong những gia đình quý tộc giàu có, và sống trong căn biệt thự rất rộng lớn nhìn nó kha khá giống tòa lâu đài của các vua chúa thường sinh sống, căn biệt thự đó nằm trong những dãy rừng núi xa xôi cắt biệt với thành phố ồn ào tấp nập ở phía bên ngoài.

Trước khi giao chìa khóa cho tôi và bước đến con Lambo bóng rực, Emily đã ghé vào tai tôi và dặn là:

– Nhớ phải cho bọn trẻ ngủ sớm trước 12h, sau đó khóa kĩ tất cả các cửa trước khi về phòng cả phòng của cô nữa. Tôi đã dọn cho cô một phòng riêng để ở, và nhớ là không được rời khỏi phòng khi bọn trẻ thức giấc, trời rạng sáng cô mới có thể rời khỏi phòng…nhớ đấy.

Khuôn mặt của Ly lộ rõ sự nghiêm túc. Tôi vâng dạ cho xong chuyện, nhận lấy chìa khóa rồi đóng cửa. Hai đứa con của Ly khá hiếu động và nghịch ngợm, tôi đã rất vất vả khi vừa cach chừng chúng vừa dọn đống đồ chơi to như ngọn núi mà chúng bầy ra. Dọn xong tôi mới để ý đến thời gian, chết thật! Đã 11h rồi sao?!!

Tôi liền lùa hai đứa trẻ nghịch ngợm lên giường. Đắp chăn cho chúng và nhìn chúng dần dần chìm vào giấc ngủ, tôi thấy phục mình vì đã không phát điên lên mà hét vào mặt chúng vì tội bầy bừa. Tôi uể oải bước xuống phòng khách và nằm vật xuống ghế sopha to đùng.

 Cả buổi tối chạy qua chạy lại khiến tôi mỏi nhừ cả chân tay, tôi thiếp đi ngay sau đó… quên cả lời dặn của Ly. Bỗng có tiếng động phát ra làm tôi chợt tỉnh giấc, liếc nhìn đồng hồ thì đã gần 1h, tôi tá hỏa chạy về phòng. Tôi khựng lại khi nghe thấy có tiếng động trong phòng bếp. Tôi rón rén đi đến nhà bếp, không quên cầm theo lọ sịt hơi cay luôn dắt theo trong người.

Trong phòng bếp tối om…tôi với tay đến cái công tắc và bật đèn. Hai mắt tôi trợn trừng, mồm há hốc và suýt ngất xỉu khi nhìn thấy cảnh tượng này, đứa lớn một trong hai đứa trẻ đang ngồi xổm trên bàn ăn, tay cầm lấy miếng thịt bò nhai nhấu nghiến. Bỗng nó ngừng xé miếng thịt và hướng đôi mắt đen ngòm về phía tôi.

Thằng bé gào hú vang inh ỏi như chó sói, nó ném miếng thịt qua một bên rồi lao đến chỗ tôi. Tôi hét lớn, cầm lọ xịt hơi cay phun liên hồi về phía nó và chạy đi. Bỗng tôi thấy nhói đau ở phía chân, tôi quay xuống nhìn thì đã thấy đứa thứ 2 đang gặm lấy bắp chân tôi, xé ra.

Tôi ngã xuống trông đau đớn, choáng váng. Tôi cảm nhận được sức nặng đang đè lên ngực của mình. Khi tôi mở mắt ra, điều cuối cùng tôi nhìn thấy là khuôn mặt be bét máu tươi của đứa trẻ khốn nạn đang nhìn tôi, mắt đen ngòm. Nó nhìn tôi rồi cười, cái mồm rộng ngoách, máu đỏ lòm ở kẽ răng của nó chảy xuống bên trong cổ họng suôi ngược tới tim tôi, nhưng tôi vẫn còn sống, vết thương trên người tôi đã tự lành đi.

Trời rạng sáng… tôi được Emily dẫn dắt xuống một căn hầm ở sau biệt thự, nơi đó tôi sẽ sống chung cùng những nạn nhân khi bước chân tới căn biệt thự này.

Lưu Ý: đây chỉ là ảnh hóa trang vào dịp lễ HW chứ ko phải ảnh tự hành sát thân thể.


Bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.