Creepy: Thằng hề


thang%2Bhe

Tôi rất quý em gái mình, Renae, nhưng mắt thẩm mỹ của nó quả thật tệ nhất trần đời, đặc biệt là thằng hề cao 1m2 của nó. Chẳng hiểu sao con bé thích nó đến thế, thằng hề ấy, nói không ngoa, là thứ đáng sợ nhất tôi từng thấy. Tôi luôn biết có gì đó không ổn về nó, có lẽ do những gì tôi đã trải qua với lũ búp bê, nhưng dù sao, chẳng cần phải bác học thông thái cũng có thể nhận thấy một cảm giác ghê sợ cứ lởn vởn mỗi lần nó lọt vào tầm mắt.


Con bé cứ bảo thứ đó có giá trị về mặt tình cảm. Thằng hề thuộc về cụ của chúng tôi, làm như căn nhà cổ kính còn chưa đủ rùng rợn, cụ đặt nó đứng trong phòng khách. Tôi chẳng bao giờ thấy thoải mái khi đến nhà cụ. Cụ đã để lại thằng hề cho Renae trước khi qua đời. Nó là đứa cháu cụ yêu quý, cho nên đương nhiên nó thích giữ thằng hề trong phòng để gợi nhớ về cụ. Cụ mất khi con bé khoảng 6 tuổi.

Tôi còn nhớ lần bước vào phòng và thấy con bé nói chuyện với nó, có vẻ cực kỳ chuyên chú. Thấy tôi con bé ngừng lại và quay về với đống đồ chơi của mình. Tôi ước gì mình nhớ được những chuyện con bé đã nói với nó, nhưng tất cả những gì còn đọng trong tâm trí là cái cách Renae nhìn chằm chằm vào nó mỗi lần trò chuyện. May mà con bé đã dần bỏ được thói quen đó.

Khi tôi 17 tuổi và Renae 12 tuổi, chúng tôi dọn vào ở cùng phòng. Căn phòng khá rộng, đủ không gian cho cả hai, đủ chỗ để tủ, kê giường cho hai đứa và một giá để tv. Khi thằng hề được đưa xuống và đặt cạnh cửa, tôi yêu cầu mang nó ra và cất vào kho. Đương nhiên Renae um sùm lên về việc nó gợi nhớ đến cụ thế nào và con bé cần nó bên cạnh biết bao. Cuối cùng chúng tôi thoả thuận đặt nó trong buồng để quần áo. Đó là lựa chọn duy nhất của tôi nếu không muốn bị nó ngó chằm chằm trong khi ngủ, nên tôi buộc phải đồng ý.

Không lâu sau tôi phát hiện ra nhóc con đó chẳng tốt lành gì, và không, tôi không nói Renae. Ban đầu cũng chưa có gì to tát. Dọn vào phòng mới khoảng một tuần, tôi bắt đầu nghe thấy tiếng cào nhè nhẹ từ cửa buồng để đồ. Tôi cố hết sức phớt lờ nó. Hai tay thằng hề của Renae hơi dang ra, nhưng thường thì con bé hay kéo chúng xuôi xuống bên người. Tôi tin là con bé định trêu mình khi tôi vào phòng một ngày nọ, thấy cửa buồng để quần áo đang mở, và thằng hề đứng dang tay đối diện với tôi, như thể đang đòi được ôm. Tôi chỉnh lại cánh tay nó, và quay người đi, nhưng cố không đưa lưng về phía nó.

Tôi cũng chẳng lấy làm khó chịu với nó lắm cho đến một ngày nó bới tung đống đồ của tôi lên. Tôi hơi bị ám ảnh về sự ngăn nắp với tủ đồ của mình, mọi thứ đều có chỗ của nó, màu sắc phối hợp thế này thế kia, đồ mùa đông một bên, đồ mùa hè một bên, phân nửa buồng cho Renae, phân nửa của tôi. Mọi người trong nhà đều biết khôn hồn thì đừng có dịch chuyển bất cứ cái gì trừ phi muốn đối mặt với cơn giận của tôi. Cho nên tôi cực kỳ điên tiết khi thấy đồ đạc bị xê dịch lung tung, và thỉnh thoảng còn bị mất vài thứ nữa. Tôi cố tự thuyết phục mình trò này là do Renae gây ra. Khi thấy ba cái áo của mình bị xé vụn và quẳng trên nền buồng để đồ, tôi biết Renae không đời nào làm vậy.

Tôi yêu Renae, nhưng thằng hề phải biến đi thôi. Chiều hôm đó tôi kéo thằng hề ra khỏi buồng, lên lầu, và quăng nó vào phòng làm việc của bố tôi. Ông ấy đi công tác suốt và một tuần nữa mới quay về. Tôi khoá cửa phòng nhốt nó lại. Khi Renae về nhà và không thấy nó đâu, con bé bắt đầu gào khóc om sòm. Tôi bảo với con bé chuyện đã xảy ra, thằng hề đang ở đâu, và rằng nó sẽ không được bén mảng vào phòng chúng tôi nữa.Tối đó tôi có giấc ngủ sâu và bình yên nhất.

Sáng hôm sau nó quay lại. Renae nói con bé nghe tiếng cửa cọt kẹt lúc nửa đêm và nghĩ mẹ đã mang nó vào sau khi nghe con bé dỗi hờn. Khi tôi hỏi mẹ, bà bảo mình chẳng làm gì cả. Renae không có vẻ bối rối lo sợ gì hết, con bé chỉ vui sướng khi có lại thằng hề. Tôi thấy khá hơn trong vài tuần tiếp theo vì không có thêm vụ việc nào nữa. Nhưng dĩ nhiên, mỗi khi bạn bắt đầu cảm thấy an tâm hơn thì rắc rối lại đến.

Lúc ấy tôi đang quơ vội cái áo khoác từ buồng để đồ trước khi đến trường, tôi nhớ khi đó mình sắp bị muộn và phải nhanh nhanh lên. Tôi thường cố hết sức để không đưa lưng về phía nó, nhưng hôm đó tôi không để ý lắm. Khi đang lách qua mớ quần áo, một bàn tay chạm vào lưng tôi.

Tôi quay lại theo bản năng và thấy nó, vươn tay về phía tôi, đôi mắt thuỷ tinh đeo biểu tình hạnh phúc như mọi khi. Tôi bỏ chạy vì tôi biết nó đứng gần tôi hơn nhiều so với một phút trước.

Tôi kể cho bố mẹ chuyện gì đã xảy ra, dĩ nhiên chẳng ai tin cả. Tôi dọạ sẽ bỏ nhà đi hôm đó nếu nó không bị quăng ra ngoài, mọi người lại cố dỗ dành tôi lần nữa. Bố tôi sửa lại phòng làm việc của ông thành một căn phòng ngủ cho tôi, tôi chuyển lên tầng trên trong khi em tôi vẫn ở trong căn phòng cũ tầng dưới. Tôi ở trong phòng mới một năm trước khi dọn ra ngoài. Hầu như đêm nào tôi cũng nghe âm thanh đôi chân nhỏ bé lộp cộp trên hành lang, và tiếng cào nhè nhẹ lên cửa phòng mình.

Nguồn: Vnsharing

“Lavender”


Bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.