Lưỡng giới là gì? Tìm hiểu về lưỡng giới và câu chuyện về nó


luong%2Bgioi%2B1

Đã ai nghe về khái niệm “bán nhân giới”– hay còn cách gọi khác là “lưỡng giới” chưa?!


Lưỡng giới rất khó để nhìn ra, nhưng có một điều nó luôn hiện hữu trong cuộc sống con người, trong nhân gian vô thường. Điểm hình nhất chắc các bạn cũng có nghe nói về “chợ Âm phủ” – một phong tục rất xưa của ng dân bắc bộ! Chỉ họp chợ từ đêm mùng 4 đến rạng sáng mùng 5 tết nguyên đán. Nhưng đó là nơi mọi người vui vẻ, nơi người âm gặp người dương ngày đầu năm.

Tôi chỉ trải nghiệm bước chân vào “lưỡng giới” lúc còn rất nhỏ, đi lạc vào con hẻm nhỏ của thị thành Hà Nội, bắt gặp những con mắt vô hồn, những tiếng xì xào to nhỏ và cái nhìn lạnh lẽo đăm đăm sau lưng. Nơi mà con người và người chết sống cùng với nhau, tịch minh phân tranh…

Căn nhà cuối ngõ âm u với cây liễu trước cổng, không khí không hẳn là âm u, nhưng rất khác biệt….

luong%2Bgioi%2B2
“nhân gian huyễn hoặc, thế sự vô thường. nhân gian tưởng chừng như yên bình nhưng cũng đầy rẫy dị tượng.” – trích Mặc Gia đạo thuyết.

Lưỡng Giới 

-Kỳ ngộ :

Mùa hè năm 2010, tôi có dịp được về quê nội – Hà Nội. khi ấy nhà còn ở trong ngõ Linh Quang . Nhà tôi ở cuối ngõ linh quang, nơi thông ra rất nhiều nơi, có ngõ thông ra Quốc tử giám, có ngõ thông ra Đoàn Thị Điểm, cũng có ngõ thông ra Ga Hà Nội. nhưng còn đó những ngõ ngách, con hẻm ẩn giấu, khuất sau ánh nhìn, nơi mà con người và ma quỷ đan xen nhau…

Ngày đó, là một ngày nắng đẹp – theo bản thân nhận thấy là như thế. tôi liền nảy ra ý tưởng đi khám phá ngõ ngách nơi tôi ở và không quên cầm theo cuốn sổ phác họa thường dùng. phải công nhận, ngõ ngách nơi thị thành Hà Nội là một mê cung, nếu như ai đó bảo Hà Nội 36 phố phường là nhỏ, thì chắc hẳn người đó chưa bao giờ trải nghiệm hết tất cả ngõ ngách nơi hà nội.

Các con hẻm- ngõ đan xen nhau, tôi phác họa một khu chợ tự phát nhỏ ở trong 1 ngõ vô danh. nhưng điều đặt biệt thu hút ánh nhìn của tôi nhất là cây liễu nơi gờ tường, không xa ngôi miếu trong ngõ là mấy.

Cây liễu đung đưa trước gió hạ, nhưng không phải thổi theo chiều dọc của con hẻm – xin phép đổi, dùng từ ngõ không quen lắm, mà thổi theo chiều hướng vào, khuất sau tượng đá. tôi lấy làm hiếu kỳ, bèn tới gần cây liễu, phát hiện ra, đằng sau tượng đá, là một lối đi dẫn vào 1 con hẻm nhỏ.

Ngoài trời trong xanh nắng sáng, nhưng bước vào con hẻm, như bước vào chốn u tịch, không một ánh nắng, không một tiếng chim. chỉ nghe tiếng xào xạc nơi gốc đa giữa hem và tiếng đài radio cũ kỹ vọng về từ đâu đó bên tai.

Không khí nơi đây rất đỗi u tịch, không giống như không khí huyên náo ngoài hẻm lớn kia. nơi gốc đa, là một bà cụ bên ấm trà thơm mùi hoa nhài ngây ngất. thấy tôi, bà cụ thoáng ngưng lại, nhưng rồi lại cất tiếng mời tôi lại và uống trà. mùi hoa nhài thơm phảng phất trong không khí, hơi ấm nóng bốc lên từ ấm trà và tách trà, còn vị trà… chát, nhưng hậu vị là ngọt thanh. nó làm cho con người thoáng ngất ngây, mê mẩn vị trà ấy. bà cụ bắt đầu kể cho tôi nghe về những năm tháng chiến tranh, về thời đói khổ.. nhưng chi tiết ấn tượng tôi nhất, chính là nơi đây, gốc đa này, đã có bao người ngã xuống vì đạn, vì đói… thoáng rùng mình, tôi bất chợt nhìn lên cây đa, không có gì, nhưng tôi có cảm giác rất nhiều cặp mắt đang theo dõi tôi từ cây đa.

Cảm thấy không ổn, tôi xin phép bà được rời đi. nhưng khi quay lại hướng cũ, gốc liễu không còn, giao lộ không còn, chỉ còn có một ngôi nhà- chính xác hơn là một ngôi miếu hoang lạnh lẽo. cố gắng giữ bình tĩnh, tôi chạy thật nhanh về nơi phát ra ánh sáng giao lộ, nhưng sao mọi sức lực đều dần dần tan biến sau mỗi bước chân.

Một giọng nói vọng lại từ cõi hư vô ” đã dùng Thiên Lý trà, đối ẩm với lão, cớ sao lại vội rời đi” một luồng lực vô hình kéo tôi về gốc đa. Lúc này bản thân đã quá hoảng sợ , tôi vùng vẫy, la hét, chợt, một bóng đen từ phía giao lộ trước mặt phóng đến, nắm lấy tay tôi, kéo tôi ra khỏi chốn mụ mị ấy. là một người con trai – độ tầm 21 tuổi ….

Lúc định thần lại, tôi thấy người con trai ấy bắt tôi phải ăn hết một chiếc bánh nhỏ, rất thơm mùi quế nhưng vị rất đắng và chát. tôi cố nuốt và hỏi tên, người ấy chỉ xưng là Vũ. trong lúc đó, tôi quay lại phía sau, con hẻm tối đó đã không còn, mà chỉ là một bức tường chi chít chữ triện cổ.

Mãi một lúc sau, cậu ấy mới lên tiếng nói : ” nơi cậu bước vào chính là ma đạo – là lối đi vào cõi ma. còn hệ thống con hẻm ngõ ngách chằng chịt này, chính là Lưỡng giới hạ lộ, là nơi mà con người và ma quỷ sống chung. Cậu quả thật là cao số, đa số những người đi vào ma đạo, một là không trở về hoặc điên dại trở về sau đó mà chết oan khốc, nhưng cậu rất may mắn, vì tôi đã kịp thời phát hiện và kéo cậu ra khỏi nơi đó.”

Tôi rất đỗi ngạc nhiên ” ma đạo?! lưỡng giới?! ý anh là như thế nào? không lẽ bà lão vừa rồi mà ma quỷ?”

“Phải ! người cậu gặp vừa rồi chính là Bạch Đa Lão, thứ nước trà cậu được uống đã mê hoặc thần trí của cậu. nhưng rất may mắn, lúc đó tôi đã kịp thời kéo cậu ra, bằng không cậu lại như vô số vong linh khác trên cây đa ấy, bị rút máu mà chết, mãi mãi không siêu độ”– tôi sững sờ.

Người đó nói tiếp : ” dù rằng đã được cứu, nhưng từ nay về sau, hãy cẩn thận, bởi vì ma quỷ đã biết cậu thoát khỏi ma đạo, mang theo bí mật của âm giới về nhân gian, họa rằng sẽ gây ra không ít ảnh hưởng cho cậu sau này. sự việc hôm nay có thể gọi là Kỳ ngộ, vì rất hiếm ai trở về từ ma đạo. nhưng cậu cũng nên nhớ, nơi có đa, liễu nên tránh xa, hoặc đi nhiều người. hôm nay cậu đã chứng kiến hết thảy rồi, nên về nhà nghỉ ngơi đi, sau này có dịp tôi sẽ giải thích kỹ hơn” nói đoạn Vũ đưa tôi về tận ngõ linh quang, tôi mở cửa nhà, thoáng nhìn lại đã không thấy cậu ấy đâu…..

Hết 1 phần .

P/S : truyện mình viết là kiểu tản mạn, có nghĩa là không theo văn phong cổ điển hay hiện đại, như kiểu ghi chép nhật ký, hồi kí. sai xót gì mong mọi người góp ý. truyện chỉ mang tính chất tham khảo, những địa danh trong truyện, sự việc trong truyện có thật hay không, còn do cơ duyên của mỗi người.
hy vọng tái ngộ mọi người ở tản mạn sau.

Hoàng Nam


Bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.