[Chuyện có thật] Không hối tiếc


nguoi%2Bla
Không cần biết tới bạn đã vứt bao nhiêu đồng xu vào đài nước, hay bạn đã chắp bao nhiêu ngón tay, nếu chuyện đó không xảy ra, thì nó sẽ không bao giờ xảy ra. Khẩu hiệu của tôi như thế là như thế, và bạn sẽ không thể làm cái quái gì để thay đổi nó. Thấy chưa, chúng ta đều là nạn nhân của một số phận đã được sắp đặt, ngày qua ngày đơn giản làm theo một kế hoạch đã được vạch sẵn mà không hề nhận ra.

Ví dụ như, Nana của tôi chưa bao giờ hút một điếu thuốc nào trong cả đời mình, nhưng căn bệnh ung thư phổi vẫn cướp con bé đi khỏi tôi sáu năm trước. Không hề có cách tránh khỏi số phận. Không có cách nào để làm ảnh hưởng tới tương lai định sẵn. Không cần biết bạn cố gắng như thế nào, lưng của mẹ bạn vẫn bị gãy. Và cứ thế. Tôi luôn luôn có căn bệnh tâm lí này. Hơi bi quan, nhưng thực tế. Và có lẽ nó là kết quả của một sự kiện kinh hoàng xảy ra vào thời thơ ấu.

Tôi đã làm mọi thứ mẹ tôi từng dặn. Tôi không nói chuyện với người lạ. Tôi không giúp những người đàn ông già đáng ngờ trông con chó của họ. Tôi tránh xa những người đàn ông kì dị trong chiếc áo choàng dày, bạn biết đấy, vẻ ngoài điển hình của một tên bắt cóc. Tôi cũng không hề thích kẹo nên nếu có người lạ nào đó đưa ra dụ thì tôi cũng không mắc bẫy.

Vấn đề ở đây là, không tồn tại thứ gọi là “khuôn mẫu điển hình của một kẻ bắt cóc”. Họ không có cách nhận dạng riêng biệt nào cả. Họ có thể là đàn ông hoặc phụ nữ. Họ có thể cao hoặc lùn, mập hoặc ốm. Thậm chí họ có thể là giáo viên thực tập môn Đại số 2 của bạn.

Đúng thế. Thực tập sinh Arizona (bố mẹ tôi hơi quái trong việc đặt tên nhỉ) người luôn phải trằn trọc với những công thức bậc hai, nhân phân phối và ma trận. Trước đó cô là một cô bé ngoan đạo với một tương lai tươi sáng và tính tình ngây thơ cả tin ở lại sau giờ học để học thêm. Thầy ấy rất thông minh vui tính và vừa tốt nghiệp đại học. Thầy ấy rất tri thức và đó là lí do tôi tin tưởng thầy. Mr. Rose (không phải tên thật của ổng xin lỗi nhé). Sau hai mươi phút trong phòng học giải những bài đại số đơn giản, “Để thầy đưa em về nhà”, thầy đề nghị.

Chết tiệt Zoe không phải mẹ đã bảo không được đi xe với người lạ sao? Nhưng thầy ấy đâu phải người lạ đâu nhỉ?

“Này, thầy đi quá đường rồi. Chúng ta phải rẽ trái ở kia kìa” tôi nói. Thầy ấy cứ tiếp tục lái và lái và lái cho đến khi những con đường quen thuộc biến thành một con đường biệt lập đầy đất và đá.

Tôi chắc chắn đã ngất đi vì một đòn tấn công bất ngờ (đòn đầu tiên trong số rất nhiều đòn). Khi tôi tỉnh lại, tôi đang ở một nơi mà tôi nghĩ rằng là một tầng hầm tối tăm, ẩm thấp. Tôi la hét, tôi khóc lóc, tôi van xin, tôi cầu nguyện. Suốt mười tháng sau đó, người đàn ông kia đã lấy hết tất cả mọi thứ từ tôi, từ sự trong trắng của tôi đến cả sự tin tưởng. Cuối cùng, một vài người đàn ông tìm thấy nơi căn chòi mà tôi đang ở. Trong thời gian họ đang khám xét căn chòi bỏ hoang, họ tìm thấy tôi, bầm dập và máu me và đau đớn.

Tua đi nhanh bảy năm sau và tôi vẫn có những cơn ác mộng về sự việc đó. Bác sĩ trị liệu của tôi nói rằng việc chấp nhận nó có thể giúp tôi đương đầu tất cả. Ông ấy rất tốt bụng. Ông ấy rất dịu dàng. Ông ấy sẵn sàng để tôi than khóc hàng giờ liền về lí do tại sao mọi thứ lại quá bất công, về tôi may mắn thế nào khi bố mẹ tôi vẫn không ngừng cố gắng giúp tôi và cách mà tôi chỉ muốn một cuộc sống bình thường. Ông ấy khuyên giải tôi, đặt một tay lên vai tôi. Và bàn tay đó bắt đầu trượt lên phía trên bắp đùi tôi và không ngừng lại.

Tôi nghĩ cũng không tồn tại thứ gọi là “khuôn mẫu sát nhân điển hình” đâu. Ý tôi là, ai biết được đó có thể là một cô gái trẻ hai mươi mốt tuổi bị tổn thương đâu nhỉ?

Tên dịch giả: Arysa
Nguồn: Reddit


Bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.