[Chuyện có thật] Phòng số 733


Phần 1

Căn phòng Tự Sát. Đó là cách họ gọi căn phòng số 733 – điều này chỉ càng làm tôi thêm lo lắng, cho dù tôi đã có quá đủ thứ cần phải lo lúc nhập học khi mới là tân sinh viên rồi.

Chúng tôi được chỉ định ở tại phòng 734 trong ký túc xá. Phòng này hóa ra lại không phải nằm trong số những phòng xây thêm hay ho ở hành lang phía Nam. Không hề! Chúng tôi thấy mình phải ở tại 1 phân khu cũ của tòa nhà trên lầu 7. Tuy thế, tôi cũng không đến nỗi phải nhảy dựng lên vì không hài lòng gì cả. Ít ra điều này cũng làm cho việc tôi yêu cầu được ở cùng đứa bạn thân trở thành 1 vinh dự cao cả.

Lydia và tôi dành hầu hết buổi sáng để dọn dẹp đồ đạc ổn định chỗ ở. Đến lúc người quản lý ký túc đến thì tôi còn đang dán tranh treo tường còn Lydia thì đang đọc sách.

“Chào các cô gái, mình là Beth!” cô gái tóc vàng nhí nhảnh vui nhộn vừa nói líu lo, vừa nhảy chân sáo vào phòng chúng tôi. “Mình sẽ là quản lý ký túc (QLKT) của các cậu năm nay.”

“Chào cậu,” tôi gật nhẹ đầu chào cô ấy.

“Ùa, các cậu làm việc mau lẹ thiệt.” cô ấy nói khi vừa nhận thấy hai cái giường tươm tất và đống quần áo đã được treo lên cẩn thận của chúng tôi.

Beth nhặt một bức tranh mà hồi mùa hè Lydia đã vẽ Cthulhu lên. Cô ấy xoay ngang xoay dọc bức tranh, xem xét nó một cách kỹ lưỡng.

“Đây có phải là con quái vật bạch tuộc khổng lồ Kraken trong phim Cướp biển vùng Caribbean không?”

Lydia ngước nhìn cô ấy qua gáy quyển sách đang đọc.

“Ừm thì” vị quản lý ký túc tiếp tục nói, “Mình biết là chỗ khu này của chúng ta không được mới như khu sảnh phía Nam nhưng tin mình đi, ở nơi này có lịch sử lâu đời lắm. Tòa nhà này đã gần 60 năm tuổi rồi mà.”

“Ừ, mình cũng thấy thế rồi.” Tôi vừa nói vừa nhìn quanh quất. “Cái phòng này khá là bé.”

“Ừm, thì vì hồi thập niên 50 người ta cũng thấp bé hơn giờ mà.” Beth nhún vai.

“Thật chứ?” Lyndia nói cộc lốc.

“Ừ, hẳn rồi.” Beth bặm môi nói và cứ tiếp tục đứng nguyên tại đó, trong lúc không khí trong phòng tràn ngập sự im lặng ngượng ngùng.

“Vậy thì” Tôi lên tiếng, “Cái phòng ở góc cạnh phòng chúng tớ – phòng 733, phải không nhỉ? Nó trông có vẻ rộng hơn nhiều phòng này. Có ai đã được chỉ định ở trong phòng đó chưa hay có lẽ chúng tớ có thể-“

“Ôi, các cậu không muốn ở trong phòng đó đâu.” Beth xen ngang lời tôi. “Có 1 cặp ở trong đó tự tử. 1 người thì treo cổ còn người kia thì nhảy từ cao xuống theo tớ nhớ. Người ta không chỉ định cho bất cứ ai ở trong căn phòng đó cả. Mà này, tớ muốn nhắc các cậu là đây là tầng chỉ có con gái thôi và con trai không được phép ở đây quá 11 giờ đâu đấy.”

Trước khi chúng tôi kịp nói gì thêm với Beth thì cô ấy vỗ hai tay lại và nói nhanh “Ừm, vậy thôi, rất vui vì được gặp hai cậu” và rồi nhảy chân sáo ra khỏi phòng.

Lydia thả rơi cuốn sách đang cầm lên giường và rồi nhìn trân trối vào hành lang. “Tớ ghét cô ta.”

“Cậu có nghe cái tin ngu ngốc mà cô ta vừa mới thả ra ở đây không?”

“Tớ sẽ gọi cô ta là Beth nhảm c*t.”

“Lydia, đùa chứ. Tự tử á?”

“Ôi, Becca, thư giãn đi. Mọi ký túc đại học cao đẳng đều có vài vụ tự tử.”

“Ừ, nhưng ở trong cùng 1 phòng?”

Lydia thở dài. “Đùa chứ, ai thèm quan tâm đâu. Đó cũng đâu phải phòng chúng tôi.”

“Ừ, mình cũng nghĩ thế.” Tôi quay ra xem xét cái cửa sổ nho nhỏ trong phòng chúng tôi. “Cậu có tưởng tượng được việc trèo ra khỏi cái cửa sổ nhỏ tí xíu như này mà nhảy ra ngoài không? Cậu sẽ vẫn còn sống ít nhất trong vòng 5 giây trước khi chạm đất đấy.”

“Ôi, kệ nó đi, Becca, được không?” Lydia nhòm ra chỗ cái cửa sổ và nhún vai thấy rõ. “Cậu biết thừa là tớ sợ độ cao bỏ mama, và chỉ cần nhắc đến nó thôi cũng đủ làm tớ bị tăng huyết áp không?”

“Chúng ta cũng có thể chuyển vào ở trong căn phòng tự sát.” Tôi trêu nó. “Phòng đó có cửa sổ ở mỗi bên tường đấy.”

“Thôi đê bà ơi.”

“Được rồi, được rồi. Nhưng nghiêm túc thì, thử nghĩ mà xem. Sẽ phải khá tốn công sức và tâm trí để chui qua cái cửa sổ bé tẹo đó đấy.”

“Ờ, ừ, nhớ không? Hồi đó xem chừng người ta cũng thấp bé hơn mà.” Lydia vừa lầm bầm vừa đẩy giường của nó ra xa chỗ cửa sổ hơn.

Vì Lydia là một con người thân thiện và cởi mở nên chúng tôi đã kết được thêm bạn với tốc độ ánh sáng. Trong vài tuần đầu tiên, có rất nhiều bữa tiệc được mở ra, và trong 1 trong mấy bữa tiệc ấy Lydia đã không ngần ngại mà gặp được 1 anh chàng. Tôi biết nó từ thời cởi chuồng tắm mưa nên tôi biết chắc chắn đến tầm cuối tháng 9 nó sẽ kiếm được bạn trai. Tên cậu ta là Mike và cậu ta chẳng có gì đặc biệt: chỉ là 1 tên hâm dở thích đi hoạt động đoàn đội ở trường Đại Học thường thấy.

Chỉ sau 1 tháng ở ký túc thì những điều mới lạ của cuộc sống sinh viên đại học bắt đầu mờ nhạt dần. Lydia và tôi vào guồng và dần dần dành nhiều ngày nghỉ cuối tuần để học hơn là đi nhậu nhẹt. Chỉ còn vài tuần nữa là thi giữa kỳ mà tôi thì lại quyết tâm giữ được điểm phẩy tầm 90-100 (GPA 4.0) trong năm nhất đại học.

Một đêm đầu tháng 10 tôi bị đánh thức bởi 1 tiếng cót két ồn ã. Tôi ngồi dậy trên giường và căng tai lên nghe ngóng lại xem sao. Lydia cũng đã tỉnh hẳn dậy rồi và cũng đang nghe ngóng.

RẦM

Cái quái gì thế? Nó mấp máy mồm ra hiệu cho tôi.

Cũng chả có gì là bất thường nếu như ngoài hành lang có tiếng động vì cả đêm người ta vẫn hay đi đi lại lại đầy ra đấy. Nhưng tiếng động này chắc chắn là phát ra từ phòng bên cạnh – phòng ở trong góc.

CÓT KÉT

“Đó có phải là-“

“Ừ,” Lydia thì thầm. “Đó là cái cửa sổ phòng bên.”

Vì Lyndia cứ khăng khăng đòi nên chúng tôi để cửa sổ đóng chặt cả đêm. Tuy nhiên, không còn nhầm lẫn gì nữa, cái tiếng động mở ra đóng lại liên tù tì là của cái cửa sổ bên phòng 733.

RẦM.

“Ai đang ở trong đó thế?”

Lydia nhún vai.

“Có đứa nào trêu chọc tụi mình à? Đây là trò mở màn à?”

Lydia nhướn lông mày nhìn tôi. “Trò mở màn của cái gì chứ?”

“Tớ không biết. Của cuộc sống sinh viên? Có lẽ họ định chơi trò ma cũ bắt nạt ma mới với đám năm nhất?”

CỌT KẸT (cái cửa ấy mở ra rồi)

“Ai đang chơi trò bắt nạt đám năm nhất chứ?”

Tôi nhún vai.

RẦM (cánh cửa đã đóng lại)

“Becca, tớ rất quý cậu, nhưng ý kiến ấy ngu thật.”

Tôi ném 1 cái gối về phía nó. “Hừm, là ai đi chăng nữa thì ra mà bảo họ thôi ngay trò này đi.”

“Tớ á?! Tớ không liều để bị ném ra ngoài cửa sổ đâu.”

CỌT KẸT

“Hừ, tớ không làm đâu!”

“Chuyên ngành của tớ là mỹ thuật. Chuyên ngành của cậu là lý luận chính trị. CẬU đi mà ban bố luật lệ.”

“Kệ mẹ nó.”

“Vậy thì kêu Beth nhảm c*t tới đi. Không phải cô ta phụ trách giải quyết cái vấn đề vô lý này à?”

RẦM

“Tớ không đi gọi cô ta đâu. Đừng đùn việc xấu xa ấy cho tớ.”

“Được rồi.” Lydia the thé giọng lên hơi to. “Vậy chúng ta chỉ cần lờ nó đi là xong.”

“Tớ có lớp học lúc 7:30!” Tôi thì thầm.

CỌT KẸT

“Vậy thì làm gì đó đi!”

“Ừ!” Tôi đi ra khỏi giường lao ra chỗ cánh cửa rồi mở tung nó ra rất mạnh và đi qua hành lang để tới đập bùm bụp lên cánh cửa phòng 733, giờ được đề là “Phòng chứa đồ”.

“Người ta đang ngủ đó nghe, xin hãy dừng ngay trò đó lại đi.” Tôi bảo họ khi thấy không có ai trả lời cả.

RẦM

“Này cậu bạn, nghiêm túc đó…” Tôi thở dài.

Tôi rời khỏi cửa phòng đó và ngay lập tức nhận ra 1 vấn đề. Phòng 733 bị khóa bằng ổ khóa từ bên ngoài. Tôi nhanh chóng quay trở lại phòng mình.

“Chuyện gì thế?” Lydia hỏi.

“Tớ không lại gần cái phòng chó chết đó, 1 lần nào nữa đâu. Cái cửa đó bị khóa từ ngoài mà; tớ không biết làm cách nào mà có ai lại vào đó được nữa.”

“Vậy, giờ cậu nói là đó là do 1 con ma kinh dị nào à?” Nó cười lớn.

“Không, tớ bảo là trong đấy đang có chuyện quái dị rùng rợn nào đang diễn ra thôi, 1 căn phòng được gọi thông tục là ‘Phòng Tự tử’ ấy.”

Lydia vừa nhạo báng tôi vừa quay người về vị trí để ngủ. “Cậu nên học chuyên ngành Kịch nghệ mới phải.”

Chúng tôi cả đêm hôm đó không còn nghe thấy tiếng cửa sổ phòng bên nữa, song sáng ngày hôm sau từ phía bên ngoài có thể thấy rõ là tất cả các cửa sổ trong phòng góc hành lang đều mở toang hết cả ra.

cua%2Bso

Tôi quan sát mấy cái cửa sổ ở phòng 733 cả tuần liền mà vẫn thấy chúng mở toang cả ra. Thi thoảng về đêm tôi vẫn nghe thấy tiếng ồn bên phòng đó như kiểu tiếng bi rơi và lăn trên sàn. Vì thứ tiếng động đó chẳng bao giờ đánh thức được Lydia cả nên tôi cũng không hề hé răng nửa lời về việc đó.

Một buổi chiều nọ, tôi ngồi 1 mình trong ký túc xá để chỉnh sửa lại ghi chép trên máy tính xách tay. Tôi đeo tai nghe headphones vào nhưng không bật nhạc đủ to để choán hết âm thanh ai đó đang gõ lên cánh cửa.

“Vào đi.” Tôi nói mà mắt vẫn không rời màn hình máy tính.

Một phút trôi qua và rồi tôi lại nghe thấy tiếng gõ cửa lần nữa. Tôi lôi tuột cái tai nghe ra khỏi tai và đóng sập cái laptop lại.

Tôi quay người lại bảo, “Vào-“

Cái quái gì thế này? Cánh cửa dẫn ra hành lang vẫn được mở toang. Tôi cố ý để nó mở vì Ian (một sinh viên năm hai mà tôi đang hẹn hò cùng) đáng ra là sẽ qua đây chơi 1 chút. Tôi lại nghe thấy tiếng gõ cửa lần nữa từ phía đằng sau tôi và gần như nhảy dựng ra khỏi ghế đang ngồi.

Tiếng động đó đến từ phía bên của căn phòng – từ cái cửa tủ đứng. Cái tủ đứng đó dựa lưng vào bức tường chung với phòng 733.

“Lydia, đừng có đùa, không vui thế đéo nào đâu.”

Chẳng có gì cả.

“Lydia, thề có chúa là tớ sẽ đấm thẳng vào mặt cậu đấy.”

Vẫn im lặng. Tôi bước qua chỗ cánh cửa tủ và cầm vào tay nắm.

“Lydia, cậu đúng là 1 đứa-“

“Đứa gì hả?”

Tiếng Lydia đến từ chỗ cánh cửa – phía sau tôi. Tôi thả tay ra khỏi tay nắm cửa tủ và giật lùi lại phía sau, mắt mở to đầy kinh ngạc. Lydia ném đống đồ đạc của nó xuống chỗ giường và rồi quay lại phía tôi, tay khoanh lại trước ngực.

“Tớ là đứa gì ấy nhỉ?”

“Tớ…cứ nghĩ là cậu đang trốn sau cánh cửa tủ.” Tôi nói chữa thẹn một cách yếu ớt.

“Cái gì? Tại sao chứ?”

“Bởi vì có ai đó cứ gõ cộp cộp vào cánh cửa.”

“Trời ạ, Becca.” Lydia xoa xoa trán và bước tới chỗ cái tủ và mở toang cửa tủ ra. Chả có gì ở đó cả ngoài quần áo và mấy cái hộp. Cô ấy lấy tay chém gió 1 như để hỏi: ‘giờ thì sao đây?’

“Tớ thề-“

“Becca, chả có ai ở đây cả.”

“Tớ biết mình đã nghe thấy gì mà.”

Chúng tôi nhìn nhau chăm chăm cho tới khi vụ đứng hình này của cả hai đứa bị Ian, người đến đây đúng lúc, xen ngang vào.

Anh ấy nhanh chóng nhận thấy được không khí nặng nề trong phòng. “Chào các em…có chuyện gì mới xảy ra à?”

Tôi ném cho đứa bạn cùng phòng của mình 1 cái nhìn không mấy thân thiện. “Có việc quái lạ đang diễn ra ở cái phòng bên cạnh. Nhưng việc đó không có gì là mới lạ hết.”

“Phòng nào? 735 à? Hay cái căn phòng trống ?”

“Cái căn phòng trống ấy.” Lydia nhấn mạnh.

“733 hả. À, ừ, anh cũng chả thấy lạ gì đâu. Đó là căn phòng tự tử mà.”

“Phải, chúng em đã nghe kể về cái chết của mấy người đó.” Tôi vừa nói vừa ngồi xuống giường mình.

“Ừ, mấy vụ đó quả thật rất rùm beng. 3 vụ tự tử trong cùng 1 căn phòng ký túc.”

“Ba vụ?” Lydia nhướn lông mày lên. “Chúng em chỉ được kể là có hai vụ thôi.”

“Ờ có 2 người từ thập niên 70 và rồi 1 gã nào đó cách đây khoảng 10 năm ấy. Hắn nhảy ra từ cửa sổ.”

Lydia và tôi cùng thấy rùng mình. Mặc dù nó là đứa hãi hơn cả nhưng cả hai chúng tôi đều sợ độ cao cực kỳ. Một cái chết do rơi từ trên cao xuống là điều tệ nhất theo tôi nghĩ.

“Tớ phải thừa nhận là 3 vụ tự sát trong cùng 1 phòng ký túc thật đáng lo ngại ấy.” Lydia nói với giọng chữa lỗi.

“Ừ, anh nghe nói có thứ gì đó trong căn phòng ấy.” Ian bảo.

“Như là thứ gì cơ?”

“Không ai biết cả, nhưng cứ mỗi năm lại lại có người đặt ra giả thuyết mới, thường là vào thời gian quanh dịp lễ Halloween. Lúc ấy lại có vài mẩu tin được cập nhập trong những mẩu giấy phát tán khắp ký túc. Cho dù là cái thứ gì đang ở trong căn phòng đó thì nó cũng không hề thân thiện đâu.”

“Ờ, vậy có ai đã từng tự sát trong những phòng kế cận hay chưa? Như phòng này chẳng hạn?”

“Chưa, chỉ có phòng 733 thôi. Thực tình mà nói thì anh thấy ngạc nhiên khi nghe họ mở cửa đón sinh viên vào cái khu hành lang phía Bắc này năm nay đấy.”

“Người ta bảo tụi em thuộc lớp tân sinh viên nhất đông nhất trong vòng 20 năm trở lại đây đấy.” Tôi lơ đãng nói.

“Ừ, anh cũng nghe là vậy. Các em biết là các em có thể yêu cầu được đổi phòng mà.” Ian ngồi xuống giường cạnh tôi. Tôi ngả người vào vai anh ấy.

“Ừ, nhưng người ta sẽ không để cho chúng em được ở cùng nhau.” Lydia chen ngang. “Becca và em đã là bạn thân suốt 15 năm nay. Chúng em không thể ở chung phòng với người khác được.”

“Vậy chúng ta cứ phải tiếp tục sống ở đây, bên cạnh quỷ Satan hay sao?” Tôi liếc nhìn cánh cửa tủ lần nữa.

Lydia nhún vai. “Ít ra thì chúng ta cũng có chuyện gì đó để kể sau khi ra trường.”

“Đây đâu phải loại chuyện mà tớ muốn kể lại đâu.”

Một vài ngày sau thì Lydia cũng bắt đầu tin vào vụ cái tủ đứng của tôi. Tôi tỉnh dậy giữa đêm hôm khuya khoắt vì tiếng ai đó thì thầm. Tôi nhìn qua phía Lydia, nó cũng đang nhìn tôi trân trối với đôi mắt mở to kinh hoàng. Nó từ từ đưa 1 ngón tay lên miệng ra hiệu cho tôi im lặng.

Tôi chăm chú lắng nghe, cố gắng hiểu xem giọng nói đó đang nói điều gì và nó xuất phát từ đâu nhưng tôi không thể hiểu được cho dù chỉ 1 từ. Tôi đi ra khỏi giường và nhón chân đến chỗ giường Lydia. Tiếng thì thầm rõ ràng là to hơn ở phía bên này, cũng phải thôi vì giường nó kê sát bức tường chung với phòng 733. Tôi lại nghe ngóng kỹ càng hơn.

…không bao giờ…cướp mất…mồm miệng…của lũ ngu…

Cái quái quỷ gì vậy? Lydia ngả người sang bên đó và úp tai lên tường. Tiếng thầm thì bỗng dưng vụt tắt và tôi phải nghiêng người ra gần hơn. Đột nhiên có 1 tiếng đập cái rầm rất to phát ra từ bên đó. Lydia lập tức lùi lại và nắm chặt tai đầy đau đớn.

Có ai đó đang ở bên đấy. Đột nhiên tôi cảm thấy tức giận hơn là sợ hãi và lại mở toang cánh cửa phòng mình ra rồi dậm chân thình thịch đi sang phòng để đồ đáng ra là trống bên đó. Tôi đập rầm rầm lên cánh cửa rất to mà không hề quan tâm là lúc đó mình có đánh thức ai dậy không nữa.

“Mày đùa nhau với tao đấy à?!” Tôi hét lên trước chỗ cánh cửa. “Cái trò nhảm c*t này không có gì vui nữa đâu. Đi ra khỏi căn phòng chết dẫm mau, đồ khốn.”

Vẫn im lặng. Và rồi tay nắm cửa bắt đầu xoay xoay.

Tôi không hiểu lúc đó mình trông chờ sẽ có chuyện gì xảy ra nhưng chắc chắn không phải cảnh này. Tôi lùi xa cánh cửa đó đến nỗi chạm vào bức tường phía đối diện. Và rồi khi tay nắm cửa đã được vặn hết cỡ, có cái gì đó bắt đầu đẩy cửa từ phía bên kia. Cánh cửa cót ca cót két 1 cách ầm ĩ nhưng cái khóa ổ vẫn rất vững vàng.

Tôi nín hơi thở cho tới tận lúc thứ gì đó đang đè lên cánh cửa dần dần không đè nữa và tay nắm cửa từ từ trở lại vị trí lúc đầu như bình thường.

Tôi nhận thấy Lydia thò đầu ra khỏi cửa phòng chúng tôi. Nó giơ hai tay ra như muốn hỏi chuyện gì đang xảy ra vậy?

“Có kẻ nào đó nghĩ hắn ta hài hước lắm hén.” Tôi nói to trả lời nó. Nó lắc lắc đầu và rồi mất hút sau cánh cửa phòng chúng tôi.

Tôi quỳ gối xuống nền nhà và đưa đầu xuống chỗ tấm thảm, cốt để nhòm qua khe cửa kia. Đây là lần đầu tiên tôi nhìn vào trong cái phòng góc hành lang này.

Phòng 733 quả thật là 1 phòng để đồ. Có mấy cái ghế chồng chất lên nhau và đống ghế đó được để dựa vào 1 bức tường bên tường bên kia thì có mấy cái khung giường. Một vài tấm đệm đã cũ đến nỗi mục cả ra chất đống dưới chỗ 1 cái cửa sổ và 1 mảng bụi đóng dày phủ lên tất cả mọi thứ trong căn phòng. Cái cửa sổ thật sự là to quá thể đáng, mà cho dù đứng lên nhìn từ dưới nhìn lên tòa nhà tôi cũng không thể mường tượng được là nó to tới mức này. Cái cửa đó vẫn mở như mọi khi và tôi có thể hiểu được tại sao lại có ai đấy dễ dàng trèo qua đó để ra mép tường phía ngoài được.

Căn phòng trông không giống như có ai đó làm xáo trộn nó trong vòng vài thập kỷ – điều này chỉ khiến tôi rùng hết cả mình lên.

Ánh trăng đang chiếu đủ sáng để nhìn rõ vào phòng đột nhiên lặn mất khiến tôi chỉ còn nhìn thấy 1 màu tối thui bên trong. Tôi chớp mắt lia lại để cố gắng điều chỉnh khả năng nhìn trong bóng tối của mình. Tôi nhắm tịt mắt lại và rồi khi tôi mở mắt ra, có một con mắt lớn màu vàng nhìn chăm chăm lại với tôi, chỉ cách mặt tôi khoảng vài centimet phía bên kia cánh cửa.

yellow eye   wolf  s rain by nikmuniz

Tôi hét lên, đánh thức nửa số người trong ký túc xá.

Phần 2

Không phủ nhận là mọi việc tiến triển quá nhanh. Sáng ngày hôm sau Lydia và tôi đã yêu cầu với Phòng Dịch vụ Cư trú cho chúng tôi được chuyển phòng và hy vọng sẽ được đáp ứng nguyện vọng. Trong thời gian chờ đợi, chúng tôi đồng tình việc không để cho đứa nào phải ngồi 1 mình trong phòng ký túc buổi đêm. Hoặc là cả hai chúng tôi đều ở trong phòng cả đêm hoặc là cả hai đều không có ở phòng. Chúng tôi bắt đầu ngủ qua đêm với bạn trai của riêng mỗi đứa.

Tôi kể cho Ian nghe mọi việc đã xảy ra và anh ấy gợi ý tôi nên đi nói chuyện với Hội nhóm Tâm linh Huyền bí trong ký túc. Tôi vẫn còn do dự nhưng cũng hẹn gặp họ 1 buổi. Thứ Ba tuần sau đó Lydia và tôi gặp mặt Craig, 1 thằng nhóc vóc người nhỏ, ăn mặc tươm tất cùng bốn bạn “đồng nghiệp” của nó.

Ghosts of Today Paranormal Society logo

Chúng tôi kể lại cho họ nghe tất cả những gì chúng tôi có thể nhớ lại được, mọi vụ việc, cho dù là nhỏ nhặt cỡ nào. Trong nửa tiếng đồng hồ, Craig và bốn thành viên kia của Hội nhóm Tâm linh Huyền bí chỉ ngồi yên lặng và ghi chép. Phải đến lúc chúng tôi kết thúc câu chuyện mới có người lên tiếng.

“Tất cả có thế thôi phải không?” Craig hỏi.

“Ừ…” Tôi chậm dãi nói lại.

“Các cô có phiền đợi ở ngoài hành lang vài phút trong khi tôi hội ý với đồng nghiệp của mình không?”

“Không sao đâu.” Lydia mỉm cười ra chiều đồng ý và đứng dậy. “Cứ làm bất cứ điều gì mấy người cần.”

Cánh cửa chưa kịp đóng lại sau lưng chúng tôi thì Lydia đã đảo tròng mắt chán nản và khịt mũi nói. “Đi thôi.”

“Đi đâu cơ?” Tôi hỏi nó.

“Cậu đùa tớ đấy à?”

“Lydia, thôi nào, chúng ta cần có người giúp. Tớ phát hoảng cả lên rồi. Chúng ta chưa hề ở trong phòng ký túc của mình lấy 1 đêm kể từ hôm thứ Năm, vậy nên đây đâu phải việc chúng ta cứ coi như không có là được.”

“Được rồi.” Nó giơ tay lên đầu hàng. “Hãy nghe xem bọn họ có gì để nói và rồi chúng ta sẽ đi ra chỗ Phòng Dịch vụ Cư trú để kiểm tra xem yêu cầu chuyển đi của chúng ta thế nào rồi.”

Chúng tôi đi loanh quanh trong hành lang hết 15 phút thì Craig cũng đi ra và bảo chúng tôi quay trở vào phòng và ngồi xuống ghế.

(Làm ra vẻ)Long trọng cứ như hoàn cảnh họp Quốc hội, Craig hắng giọng 1 cái và đưa ra kết luận về vụ việc.

“Thứ mà các cô đang gặp phải, các quý cô, là một con ma đầy giận dữ.”

“Đây có phải là ý kiến chuyên nghiệp của ông không hả Craig?” Lydia nói. Tôi ném cho nó 1 cái nhìn không hài lòng.

“U-Ừ.” hắn ta lắp bắp. “Một linh hồn đầy thù hận-“

“Một linh hồn à?” Tôi hỏi. Tôi khá là nghi ngờ rằng đó là thứ mà chúng tôi đang phải đương đầu với.

“Đúng thế,” 1 đồng bọn của Craig trả lời. “Đối với các giáo dân thì đó là 1 con ma.”

“Chúa ơi,” Lydia khẽ rên lên và xoa xoa trán mình.

Craig, nhầm lẫn hành động tỏ vẻ thất vọng của Lydia với sự tuyệt vọng, bèn tông thẳng vào vào bài ‘diễn văn’ của hắn.

“Các quý cô, đừng có sợ, chúng tôi sẽ lo cho các cô. Đúng là các linh hồn có thể khá phiền toái nếu các cô không biết cách phá vong, vậy nên các cô đến đây với chúng tôi là tốt rồi. Tự tử luôn luôn tạo ra các linh hồn đầy giận dữ, bọn chúng cần phải trả thù.”

“Trả thù ai cơ?” Tôi hỏi.

“Các sinh viên khác. Có lẽ cái linh hồn này bị bắt nạt đến độ phải tự tử và bây giờ đang tìm cách hành hạ người khác.”

“Ôi giời ạ, nghe này-“

“Chúng tôi có thể xử lý vụ mày cho các cô ngay bây giờ đây, tất cả những gì chúng tôi cần là 1 khoản đóng góp nho nhỏ cho Hội nhóm.” Craig nói tiếp. “Chúng tôi thực sự không nhận ra là cái phòng đó lại gây ra nhiều chuyện đến vậy. Thật là phấn khích quá đi mà.”

“Tuyệt lắm, ờ, cảm ơn vì đã dành thời gian cho chúng tôi.” Lydia vừa nói vừa nắm lấy tay tôi và kéo tôi dậy khỏi ghế.

“Các cô có muốn hẹn làm ngay cuối tuần này không?” Craig hỏi.

“Nói cho mấy người nhé, chúng tôi sẽ gọi lại sau.”

Lydia vừa nhanh chóng kéo tôi ra khỏi phòng vừa đeo 1 khuôn mặt chán ngán mệt mỏi. Chúng tôi không nói gì cho tới tận lúc đến gần tòa nhà Quản lý đào tạo.

“Thật là phí thời gian.” Nó nói.

“Nghe này, tớ đồng ý với cậu điều đó nhưng mà-“

“Becca, nói với tớ là cậu không thực lòng tin mấy lời đó đấy chứ?”

Vậy cậu không nghĩ đó là một…một…” Tôi khó khắn lắm mới có thể nói ra từ này, nghe mà thấy kỳ cục quá. “…con ma à?”

“Ờ, tớ đâu biết cái mọe gì đâu, nhưng cả bọn chúng nó cũng đâu có biết. Cái gã đó còn không hiểu bản thân hắn đang nói cái móe gì nữa.”

Khi chúng tôi bước vào xếp hàng ở chỗ Phòng Dịch vụ Cư trú, tôi kéo cái mũ trùm đầu xuống che hết mắt mình.

“Để tớ nói thế này cho dễ hiểu nhé.” Lydia nói tiếp. “Chúng nó đang chơi trò Bắt ma và chúng ta đang quay-lại-cảnh trong phim Exorcist (Trừ tà).”

“Được thôi.” Tôi thở dài, “Vậy thì cậu muốn làm gì bây giờ? Cứ tiếp tục ngủ ở chỗ Mike và Ian cho đến khi chúng ta được chuyển chỗ à?”

“Tớ chỉ muốn việc này chấm dứt thôi.” Lydia khoanh tay lại trước ngực và nhìn chăm chăm về phía trước. Chúng tôi đều muốn việc này chấm dứt. Ngay cả nếu như sống bên cạnh cái phòng thổ tả đó không sợ mất mật ra thì cũng chắc chắn rất phiền phức.

“Được rồi, ờ, ý tớ là chúng ta sẽ an toàn về ban ngày vậy nên chỉ cần chúng ta không ngủ đêm ở đó chúng ta sẽ ổn thôi mà. Phòng của chúng ta chỉ là liền kề phòng có ma thôi, và yêu cầu đổi phòng của chúng ta cũng sẽ được thông qua sớm thôi.” Tôi nhìn lên đồng hồ đeo tay. “Chết tiệt thật đã gần 2 giờ rồi.”

“Chết cha, thật á? Tớ phải đi đây. Mike được nhận vào Hội Tình huynh đệ Sigma Chi (ΣΧ) và ngày hôm nay anh ấy bắt đầu làm thành viên chính thức.”

“Ờ nhỉ, tớ quên mất là anh ấy đẩy nhanh tiến độ.”

Cô gái ngồi ở bàn tiếp tân vẫy chúng tôi lại đằng trước. Tôi còn không hề nhận ra là chúng tôi đã đến đầu hàng rồi.

“Hãy nói lại cho tớ xem họ bảo gì nhé.” Lydia vừa nói vừa chạy ra chỗ cửa.

Khi tôi đang đến gần chỗ bàn tiếp tân, cô gái ở đó nhìn tôi đầy ngờ vực.

“Xin chào, mình là-“

“Cậu là người đang cố chuyển ra khỏi phòng 734 ở khu Reilly, phải không?”

Cô ấy làm tôi thấy bất ngờ quá. “Ừ, một trong 2 người ấy. Sao cậu biết vậy?”

“Xin lỗi, mình vừa nghe các cậu nói chuyện. Mình cũng đã thấy hồ sơ yêu cầu chuyển của các cậu trên bàn làm việc của mình cách đây mấy ngày và mình phải hỏi này: tại sao các cậu lại muốn chuyển phòng vậy, chính xác là tại sao ấy?”

Tôi đã quá mệt mỏi, gần như bị đánh gục rồi. Tôi không còn đủ năng lượng để nghĩ ra 1 lời nói dối nào cả.

“Bởi vì có chuyện quái quỷ gì đó đang diễn ra trong căn phòng trống bên cạnh và việc này làm chúng tớ phát hoảng hết cả lên. Tiếng ồn, giọng nói thì thầm, tiếng gõ cửa, đêm hôm trước tớ thấy ai đó…”

“Cậu thấy ai đó à?”

“Ừ.”

“Ở trong phòng 733 à?”

“Ừ. Tớ nhòm vào dưới cánh cửa. Rõ ràng là có ai đó ở trong đấy.”

Cô gái ấy nheo mắt lại nhìn tôi 1 giây và rồi đột nhiên không hiểu sao lại gật đầu 1 cái.

“Ờ, phòng của các cậu muốn chuyển tới vẫn chưa được chuẩn bị xong nhưng tớ đã đẩy chúng lên ưu tiên làm trước rồi. Tuy nhiên thì hiện bây giờ thì các cậu vẫn phải kẹt lại đó. Không còn chỗ nào để cho các cậu chuyển tới cả.”

Tôi thở dài. Tôi cũng đã đoán ra việc sẽ như thế rồi

“Tớ là Alice,” cô ấy nói tiếp. “và, nghe này, tớ thật ra có tìm hiểu khá nhiều về mấy vụ tự tử ở khu Reilly và tớ nghĩ mình có thể giúp cậu được. Hay ít nhất là có thể cho cậu biết thêm vài thông tin chi tiết.”

“Thật sao?” Tôi hỏi, hơi do dự.

“Chắc chắn rồi. Tới ở Khu hành lang Taylor, phòng số 310. Tớ sẽ quay lại phòng ký túc của mình lúc 4 giờ chiều ngày hôm nay.”

“Cảm ơn cậu. Chúng tớ vừa từ Hội nhóm Tâm linh Huyền bí về xong.”

“Chậc, đừng nói gì nữa cả.” Alice đảo tròng mắt chán chường.

“Ờ, vậy thì…tớ nhất định sẽ gặp cậu lúc 4 giờ.”

“Tuyệt lắm, Alice nói rồi mỉm cười.

Tôi đến khu hành lang Talor khá sớm, tuy nhiên Alice cũng về đó sớm hơn tôi. Lần thứ hai trong ngày hôm đó, tôi thuật lại câu chuyện của mình và Alice không ngần ngại gì mà thi thoảng chen ngang vài câu hỏi, và những câu hỏi đó của cô ấy khá đúng lúc đúng chỗ.

Khi tôi đã nói xong câu chuyện, Alice ngồi ngả lưng ra sau ghế và thở dài sườn sượt.

“Mình không thể tin được chuyện này có thể xảy ra.” Cô ấy lắc lắc đầu. “Mình hay nghe thấy tin đồn về cái phòng đó nhưng nói thật là mình nghi ngờ rằng mấy cái tin đồn đó có thật hay không lắm.”

“Mình có thể đảm bảo với cậu – là mọi thứ mình vừa kể cậu nghe là hoàn toàn có thật.”

“Và bây giờ nó ra sao rồi? Lúc cậu ở đấy ấy?”

“Giờ thì chúng mình không ở đấy ban đêm nữa nhưng ban ngày chúng mình vẫn nghe thấy tiếng cào cào lên tường, tiếng thì thầm rất khẽ và thi thoảng chúng mình vẫn nghe thấy tiếng cửa sổ đóng mở. Kể cả lúc ban ngày sáng trưng ấy. Tuy nhiên lần nào mình nhìn lên cửa sổ đó từ phía dưới đường đi thì đều thấy cửa sổ phòng 733 mở toang.”

Alice gật đầu. “Ừm, theo những gì được ghi nhận thì mình không nghĩ là cậu đang gặp nguy hiểm gì đâu. Cho dù việc này tồi tệ đến mức nào, các cậu chỉ tình cờ làm nạn nhân bất đắc dĩ thôi. Các cậu chỉ cần tránh xa phòng 733 ra là được.”

Tôi khịt mũi. “Cậu đùa mình đấy à? Mình sẽ chẳng bao giờ bước chân vào căn phòng đó cả.”

“Mình tin là cậu hiểu vậy. Nhưng cái thứ này, cho dù nó là cái gì đi chăng nữa, thì nó cũng khá thủ đoạn, khôn lanh, có khả năng điều khiển người khác theo ý nó muốn. Nó là một kẻ xảo trá, và nó khôn hơn cậu.”

“Mình sẽ cố không cho đó là xúc phạm.”

“Cậu không nên cho đó là xúc phạm đâu.”

“Theo cậu nghĩ thì nó là thứ gì?”

“Thứ gì đó rất cổ quái và rất xấu xa, độc địa.”

Tôi cũng chú ý đến sự nghi ngờ nơi cô ấy và rồi đảo mắt nhìn quanh căn phòng. Lúc trước tôi không thật sự nhận ra cách bài trí trong phòng nhưng khiêm tốn mà nói thì cô ấy cũng là người có sở thích về mấy điều huyền bí.

“Mình không nghĩ ra trường hợp nào mà mình lại bị buộc phải vào đó cả.”

“Mình biết. Nhưng cậu vẫn phải chuẩn bị trước tinh thần nếu như có 1 lúc nào đó khi cậu phải quyết định có nên vào đấy hay không. Bởi vì cái thứ mà cậu đang phải đương đầu với á? Nó đã giết chết đến 5 người rồi.”

“Năm người ư?! Mình nghĩ là chỉ có 3 thôi chứ!”

“Ừ, thì, không phải ai cũng có xu hướng tìm hiểu sâu tới mức độ mà mình đã làm. Xem nào, có 1 người tên là Ellen Burnham chết năm 1961 – cô ấy nhảy ra từ chỗ cửa sổ. Cô ấy là người đầu tiên tự tử. Và rồi có Tad Collinsworth năm 1968 – anh ta cũng nhảy từ cửa sổ nốt. Marissa Grigg thì vào năm 1975, cô ấy treo cổ tự vẫn. Erin Murphy vào năm 1979 – cô ấy nhảy từ cửa sổ. Và rồi có Erik Dousten vào năm 1992 – anh ta treo cổ tự vẫn.”

“Năm vụ tự tử. Làm thế nào mà trường đại học này vẫn cho sinh viên vào đó ở cơ chứ?”

“Rõ ràng là gần đây họ không cho ai ở đó đâu. Đó là lý do tại sao bây giờ nó là phòng để đồ.”

“Còn trước đó thì sao?”

“Ờ, cứ vài năm trôi qua, khi những người nhớ về vụ việc đều đã tốt nghiệp hết thì cái phòng đó lại được chỉ định người ở. Điều này xảy ra trước khi có Internet, cậu biết đấy, và những tân sinh viên mới vào thì không hề hay biết điều gì cả. Song sau cái vụ cuối cùng ấy – Erik Dousten – thì họ đã đóng cửa cả khu hành lang phía Bắc của tầng 7 và xây thêm nhiều phòng ở khu hành lang phía Nam.”

“Vậy thì cái thứ trong đấy nó muốn gì cơ chứ?”

Alice nhún vai. “Sự hỗn loạn. Chết chóc. Các linh hồn. Ai mà biết được cơ chứ? Thậm chí không ai biết nó là gì cơ mà.”

“Được rồi, vậy giờ chúng ta biết được gì nào?”

“Chúng ta biết được rằng nó có vẻ bị dính với cái phòng đó mặc dù là nó có vẻ có thể chạm ra phía bên ngoài một ít. Chúng ta biết rằng tất cả những ai đã chết đều ở một mình lúc xảy ra vụ việc. Và chúng ta biết rằng đó là một thứ xảo trá, khôn lỏi thích lừa gạt. Đó là những điều chúng ta biết được.”

Vẫn chưa đủ. “Cậu nghĩ tại sao họ lại làm vậy?” Tôi hỏi khẽ.

“Những nạn nhân á?”

Tôi gật đầu.

“Tất cả những gì mình biết được là những lời đồn về thứ có trong mấy tài liệu về bằng chứng thu lại được. Tất cả những người tự sát đều được tìm thấy bên cạnh các bức vẽ hay những dòng chữ viết mà được cho là “không thể diễn tả nổi” lúc bấy giờ. Chúng chứa những thứ độc địa, kinh khủng mà sẽ khiến cho cơ thể cậu tự thấy phát ốm lên khi phải đọc hay nhìn thấy chúng. Đó là theo người ta nói thế.”

“Và những người ấy, có phải họ đã vẽ chúng? Họ đã viết lên mấy thứ đó à?”

“Đúng. Cái thứ gì đó trong phòng ấy đã khiến họ phát điên.”

“Điều này nghe thật quá khủng khiếp.”

“Các cậu đã cân nhắc mời ai về mà yểm bùa trừ ma chưa?”

“Chúa ơi!”

“Ừm, có thể các cậu sẽ gặp khó khăn để có thể gặp được ông ấy nhưng đó là người có khả năng tâm linh thật đấy.”

“Không, ý tớ là, Chúa ơi, cậu đang nói đến việc trừ tà á?”

Alice nhún vai. “Có lẽ là vậy. Theo tin đồn từ thập niên 70 thì việc này đều bắt nguồn từ 1 vụ cầu cơ sai cách năm 1961.”

“Thật á? Cái bàn cầu cơ đó giờ được hãng đồ chơi Hasbro sản xuất cơ mà?”

ban%2Bcau%2Bco
 Bàn cầu cơ

“Không, trong thập niên 60 thì không có cái bàn cầu cơ đồ chơi đó đâu. Nói chung là, đó chỉ là tin đồn thôi. Người duy nhất trong cái ký túc xá này biết chuyện là ông Tom Moen trong khu Quản lý. Trước đây mình đã có thử bắt chuyện với ông ấy nhưng ông ấy từ chối gặp mình.”

“Ông ấy vào học ở đây năm 1961 à?”

“Ừ. Và ông ấy ở trọ tại khu Reilly.”

“Chúng mình cần phải nói chuyện với ông ấy. Mình muốn biết cái chết tiệt gì đang diễn ra nếu không mình sẽ chẳng thể sống như một người đàng hoàng suốt quãng đời còn lại.”

“Mình nghĩ chúng ta nên thử đuổi theo ông ấy ở khu ký túc.”

“Liệu chúng ta có thể nói chuyện với ông ấy ngay ngày mai được không?”

“Chúng ta có thể thử bắt chuyện với ông ấy.”

Phần 3 – Phần cuối

Ngày hôm sau và cả ngày hôm sau nữa ông Moen đều không gặp chúng tôi. Chúng tôi cố gắng bắt kịp ông ấy vào giờ ăn trưa và cả khi ông ấy tan ca làm việc song lần nào ông ấy cũng chuồn đi mất trước chúng tôi. Rõ ràng là ông già này đang cố tình tránh phải gặp mặt chúng tôi.

Vì chúng tôi cứ tiếp tục phải ngủ ở phòng ký túc khác nên Lydia tôi cũng ít gặp nhau. Tôi quay trở lại chỗ phòng ký túc của mình 2 lần 1 ngày – một lần vào buổi sáng và một lần vào buổi chiều. Thông thường thì căn phòng kia khá là im ắng song điều này cũng chả làm tôi cảm thấy vui hơn chút nào. Tôi luôn luôn có thể cảm nhận được có thứ gì đó ở bên kia bức tường, và bằng cách nào đó nó vẫn đang theo dõi tôi. Cứ như thể không khí êm ả ngay trước khi cơn bão tới vậy.

Ngày thứ Năm ngay trước lễ Halloween tôi quay lại phòng ký túc để tắm rửa vào buổi tối, muộn hơn mọi ngày. Tôi đã gặp Lydia buổi chiều ngày hôm đó. Nó báo với tôi là nó có đủ quần áo tích ở chỗ Mike để ở đó tới tận lúc tốt nghiệp nên tôi biết mình sẽ phải về phòng có 1 thân 1 mình.

Tôi tắm ở chỗ phòng tắm ngoài sảnh, nơi này cũng khá an toàn. Xong rồi tôi quay lại phòng mình để thay đồ. Tôi đã hẹn gặp Ian trong vòng nửa tiếng nữa để cùng đi dự 1 buổi tiệc và tôi cũng muốn đi ra khỏi đây càng nhanh càng tốt.

Vì cái không gian im lặng lại làm tôi càng thấy bồn chồn lo sợ hơn, vậy nên tôi để cắm sạc cái ipod của mình và bật nhạc của nhóm Rock AC/DC lên.

Tôi thay quần áo xong thì ra đứng trước gương để sấy tóc. Tôi nghiêng đầu ra 1 phía và để máy sấy từ dưới lên, cốt để sấy khô tóc. Khi tôi để thẳng đầu lại và tắt máy sấy đi thì ngay lập tức nhận ra sự im ắng trong phòng. Song đó chưa phải tất cả những gì tôi nhận thấy lúc ấy.

Tôi không còn ở trong phòng ký túc của mình nữa. Thứ phản chiếu đằng sau tôi qua gương là những cái khung giường phủ bụi cùng các cánh cửa sổ lớn mở toang của phòng 733. Tôi hoảng hốt quay mòng người quanh phòng thì mới thấy là mình thực ra vẫn đang đứng trong phòng của chính mình. Tôi lại quay lại chỗ cái gương nhìn thì vẫn thấy hình ảnh trong phòng 733 phản chiếu lên đó. Một cái gì đó hơi di chuyển sau lưng tôi ngay sau đó đã làm tôi quyết định bỏ chạy.

Tôi vớ lấy cái ví cùng điện thoại của mình và ù té chạy ra khỏi phòng, đóng rầm cánh cửa lại phía sau. Trên đường đi thang máy xuống bên dưới tôi gọi điện cho Alice.

“Mình không thể chịu được nữa rồi.” Tôi nói ngay khi cô ấy nhấc máy. “Mình không thể quay trở lại căn phòng đó nữa. Mình không bao giờ có thể quay trở lại đó cả.”

“Chuyện gì xảy ra vậy?”

Tôi kể lại cho cô ấy nghe.

“Chúa ơi. Giờ cậu muốn làm gì?” Cô ấy hỏi tôi.

“Mình cần phải nói chuyện ngay với bất cứ ai biết chuyện quái gì đang xảy ra. Liệu Tom Moen có phải người duy nhất chúng ta biết ở đây từ năm 1961 không?”

“Người duy nhất mình biết đến. Hay là chúng ta có thể gặp được ông ấy trên đường đi làm của ổng sáng ngày mai? Chúng ta sẽ cứ thử chặn đường ông ấy và từ chối rời đi cho đến tận khi ông ta nói cho chúng ta biết điều gì đó. Ông ta sẽ đến làm vào tầm 6:30 theo như cái lịch công tác mà mình đang có đây. Cậu có muốn gặp mình ở trước cửa quầy hàng Starbuck ngoài sảnh trung tâm không?

“Đương nhiên là có rồi. Mình có 1 lớp lúc 7:30 nhưng mình sẽ bùng tiết đó.”

“Được rồi. Vậy hẹn gặp lại cậu lúc ấy.”

Tôi không hay đi đến các buổi tiệc tùng lắm nhưng tôi mừng là mình tham dự 1 buổi tối hôm đó. Ngay khi chúng tôi tới đó, tôi bảo Ian lấy cho tôi 1 cốc rượu. Vì tôi thường cũng không hay uống mấy nên anh ấy nhíu lông mày lên nhìn tôi khó hiểu. Tôi tóm tắt lại việc vừa xảy ra một lúc trước, mong rằng anh ấy không nghĩ tôi bị điên.

Ian làm cho tôi một cốc rượu Whiskey Scotland pha côca. Đó mới chỉ là cốc rượu mở đầu cho rất nhiều cốc sau đó tôi uống.

Khoảng tầm nửa đêm tôi ra ngoài để hút thuốc và xem lại điện thoại. Tôi có 1 thư thoại của Lydia gửi lúc 11:04 tối đó.

“Này, Becca, nghe này, tớ vừa, ờ, tớ vừa có một trận cãi vã vãi cả to với Mike. Anh ấy, ừm, tớ đoán là cái hội nhóm tình huynh đệ của anh ấy vừa quyết định là Halloween năm này tất cả những hội viên mới đều phải ngủ lại 1 đêm trong căn phòng Tự tử. Trong ký túc của chúng ta ấy. Tớ chỉ, tớ chỉ không thể chấp nhận việc quá thể đáng này. Anh ấy biết có chuyện gì đã và đang xảy ra với chúng ta mà vẫn đồng ý làm trò này. Giờ thì anh ấy đang cố thuyết phục mình rằng cái đội Sigma Chi đứng đằng sau tất cả những vụ việc xảy ra trong phòng 733 vì rằng bọn chúng đang cố làm màu cho mấy vụ trừ tà Halloween thôi. Tớ không thể-“

Tôi nhấn nút tắt đoạn thư thoại đó đi và ném điện thoại vào trong túi xách tay. Chả trách tại sao Lydia lại bực tức như vậy. Điều này thật không tốt. Chẳng tốt chút nào hết.

Tôi quay lại gặp Ian bên trong buổi tiệc và bảo anh ấy đưa tôi về. Tôi đột nhiên cảm thấy rất căng thẳng, mệt mỏi và say xỉn.

Khi đồng hồ báo thức đổ chuông lúc 6 giờ sáng, tôi phải gắng hết sức mình để có thể kéo lê người ra khỏi giường. Tôi mặc lại bộ quần áo mà tôi đã mặc đêm hôm trước và chen đi qua hành lang ký túc để đến được khu Sảnh trung tâm.

Alice đã trực sẵn ở đó, tay còn đang cầm 1 cốc cà phê đen.

“Mình đoán là cậu sẽ cần cái này,” Cô ấy cười hớn hở.

“Sao cậu lại biết?”

“Từ tin nhắn của cậu.”

“Mình nhắn cho cậu tối qua á?”

“Ừ, vào lúc khoảng 1 giờ. Cậu nói với mình về hội Sigma Chi.”

“Ôi, chúa ơi, phải rồi.” Tôi nâng kính râm đang đeo lên cao quá mũi rồi kéo mũ trùm đầu che kín mắt.

“Mấy thằng đó ngu thật. Có nhớ mình đã nói với cậu là cái thứ đó rất xảo trá không? Ờ nhỡ ra mục đích của trò trêu đùa các cậu là để khiến phòng 733 trở lên khiêu khích trí tò mò, cậu biết đấy, để dụ khị người ta đi vào trong căn phòng đó. Hàng năm trời nay không có ai vào đó rồi, cậu có thể tưởng tượng được cái thứ ở trong đó nó đang ‘đói khát’ đến mức nào chứ?”

“Cậu có nghĩ là họ đang ở bờ vực nguy hiểm không?” Tôi vừa hỏi vừa ngồi xuống mấy bậc thang dẫn đến tòa nhà Quản lý đào tạo.

“Có đấy. Thực tế thì tất cả những gì sẽ diễn ra với họ cũng như là tất cả các nạn nhân vụ tự tử trước đó, đều đang ở một mình lúc chết.”

“Vậy thì, quyền năng của nó sẽ yếu hơn nếu như tất cả bọn họ đều ở đấy?”

“Theo giả thuyết thì là như thế. Chúng ta sẽ biết thêm nhiều điều hơn nữa nếu chúng ta biết được nó là thứ gì. Và chúng ta không thể biết được nó là cái gì nếu không biết nó tới đó bằng cách nào được. Và đó cũng là lý do tại sao chúng ta cần Moen.”

“Ông ta phải tới đây lúc mấy giờ thế?”

“Thực ra là, 20 phút trước rồi.” Alice cau mặt nói.

Cũng phải mất nửa tiếng đồng hồ nữa chúng tôi mới từ bỏ việc đợi chờ do thực tế là ông Moen lại chuồn đi tránh mặt chúng tôi như mọi khi. Chúng tôi đi vòng qua phía trước tòa nhà hi vọng có thể lại cầu xin ông ta gặp mặt xem sao.

Người phụ nữ ngồi ở bàn Quản lý đón chào chúng tôi với vẻ lạnh lùng.

“Tom sẽ không đi làm ngày hôm nay. Hay bất cứ ngày nào khác đi chăng nữa. Ông ấy đã nghỉ việc hôm qua rồi. Xem ra mấy đứa sẽ không quấy rầy ông ấy được nữa.”

“Chúng cháu đâu có quấy rầy ông ấy đâu,” Tôi nói. “Chúng cháu chỉ cực kỳ cần phải nói chuyện với ông ấy thôi.”

“Chúng cháu vẫn cần nói chuyện với ông ấy.” Alice nói thêm.

“Hừm mấy đứa sẽ không lấy được bất cứ thông tin cá nhân nào của ông ấy từ tôi đâu.” bà ta nói đầy khinh khỉnh rồi quay đầu bỏ đi.

“Chúng ta phải làm cái quái gì bây giờ?” Tôi hỏi Alice.

“Không có Tom Moen thì chẳng còn biết làm gì hơn nữa.”

“Alice, chết tiệt thật, mình không muốn quay lại căn phòng đó đâu.”

“Ừm, nhưng mà mình biết cũng tốt vì yêu cầu chuyển phòng của cậu đã được thông qua.”

“Thật à?!”

“Ừ. Mình vừa nhận được thông báo khi mình kiểm tra hòm thư làm việc của mình sáng nay. Cậu sẽ ra ở khu Morton và Lydia sẽ ở khu Tinsley.”

“Ôi cảm ơn chúa.”

“Mình biết là cậu sẽ vui vì tin này mà. Mình cũng đã thuyết phục ‘sếp’ mình đừng chỉ định ai ở trong phòng 734 nữa.”

“Vãi quá, cảm ơn trời.”

“Vấn đề duy nhất còn lại là các cậu sẽ không thể chuyển đi cho đến tận Thứ Hai tuần sau.”

“Mình có thể chịu được hết cuối tuần này, đặc biệt là khi bây giờ sự việc cũng đã kết thúc rồi. Mình phải báo cho Lydia mới được.”

Tôi mở điện thoại lên để lấy số Lydia ra gọi và chú ý thấy có số 1 đo đỏ lướt trên ký hiệu thư thoại. Tôi nhấn nút phát thư thoại.Đó là phần còn lại của tin nhắn tối hôm qua.

“-còn không thèm nhìn vào khuôn mặt ngu si của hắn ta nữa nên tớ sẽ về phòng. Đừng lo cho tớ, tớ sẽ ổn thôi. Tớ đủ say để ngủ 1 mạch mà không để ý xem có cái chết toi nào diễn ra ở phòng kế bên. Tớ chỉ đang tức vcl ra đây. Tớ thật ra thà phải xử lý con nhỏ Beth nhảm c*t còn hơn là Michael-bố-mẹ-tôi-chắc-là-anh-em-ruột-nên-tôi-mới-thiểu-năng-như-vầy-Benson. Ngày mai hãy gặp nhau nhé. Cô bạn yêu quý!”

Thư thoại kết thúc.

“Ôi cái đệch.”

Alice nhìn tôi hoang mang.

“Lydia ngủ lại qua đêm trong phòng ký túc của chúng mình.”

Alice co rúm người lại.

“Cô ấy sẽ an toàn thôi, phải không?”

“Chỉ cần cô ấy không đi vào phòng 733 là được.”

“Cô ấy sẽ không vào đâu.” Tôi nghĩ đến mấy cánh cửa sổ lớn luôn luôn mở rộng của căn phòng nơi góc hành lang. Nếu không có gì thì chỉ cần nghĩ đến cái cửa sổ đó thôi cũng đủ để khiến Lydia không dám đến gần căn phòng ấy.

“Tốt. Vậy, vì chúng ta cũng chả còn việc gì khác để làm, cậu có muốn đến xem vài quyển sách lý thuyết trong thư viện không? Giờ này thì chỉ có chỗ đó mới mở cửa thôi.”

“Hẳn rồi,” Tôi nhún vai. Tôi không có lớp nào nữa cho tới tận lúc 10 giờ cơ.

Bà già nhỏ người ngồi ở bàn thủ thư chắc phải đến 1000 tuổi. Mắt bà Stapley nhỏ và nhòe nước, da của bà thì nhìn như đang chảy ra khỏi xương sọ. Dù thế thì bà ấy cũng cư xử tốt và có kiến thức. Bà ấy chỉ cho chúng tôi ngay chỗ để sách Học thuật về Ác quỷ, mặc dù vừa chỉ đường bà ấy cũng vừa ném cho chúng tôi những cái nhìn đầy tò mò.

Cũng chả có gì trong mấy quyển sách ấy. Chúng tôi đọc tất cả những gì chúng tôi có thể nhưng không có gì có liên quan hay được viết bằng tiếng Anh. Chúng tôi quay trở lại chỗ bàn thủ thư chỉ 30 phút sau.

“Ờ, cô có cuốn sách nào nói về các điều huyền bí không?”

“Các điều huyền bí hả? À…” Giọng của bà ấy nhỏ dần. “Ừ, có đấy. Ở phía trái khu tài liệu tham khảo ấy.”

“Ồ, cảm ơn. Xin lỗi, cháu cứ quen dùng hệ thống phân loại sách thư viện của Dewey.” Tôi bảo bà ấy.

“Mình không nghĩ bà ấy thích chúng ta ở đây.” Alice thì thầm với tôi khi chúng tôi bước ra xa.

“Việc chúng ta ở đây hay là vấn đề của chúng ta?”

“Có lẽ là cả hai.”

Chỉ trong vòng 1 giờ chúng tôi lại phải quay trở lại chỗ bàn làm việc của bà ấy, vì không tìm thấy điều mình cần. Chúng tôi biết là bà ấy đang cảm thấy phiền hà vì mắt bà ấy bắt đầu nheo lại đầy nghi ngờ khi chúng tôi tiến đến.

“Ừm, xin lỗi, bà có biết ở đâu chúng cháu có thể tìm thấy thông tin về thuật chiêu hồn hay bảng cầu cơ hay-“

“Giờ thì nghe đây, mấy đứa.” Bà Stapley đứng dậy từ chỗ bàn làm việc và nhìn chúng tôi qua cặp kính. “Tôi thật sự hy vọng đây là để cho bài trên lớp.”

“Đúng đấy.” Tôi nói.

“Không phải đâu.” Alice đồng thanh nói. “Đây là nghiên cứu cá nhân.”

“Nghiên cứu ư? Nghiên cứu kiểu gì thế hả?”

“Xem này, chúng cháu không định nghịch ngợm gì với cái bảng cầu cơ hay bất cứ cái gì…” Tôi nói.

“Tốt thôi,” Bà Stapley chỉnh lại cái quần xếp nếp cho phẳng và lại ngồi xuống. “Bởi vì tôi không muốn cái điều đó lại xảy ra ở đây lần nữa đâu.”

“Lần nữa?” Alice bắt được bài ngay.

Người phụ nữ già nua này đột nhiên nhìn bộ dạng rất khó chịu và bắt đầu sốt ruột sắp xếp lại đống sách trên bàn.

“Chúng ta có lẽ có cái gì đó về việc chiêu hồn ở-“

“Bà Stapley, chúng cháu đang nghiên cứu về việc đã xảy ra ở khu Reilly năm 1961.” Alice cắt ngang lời bà ta.

“Và cả những việc đã diễn ra ở đó kể từ đấy tới giờ.”

“Ờ, cũng chẳng phải điều gì bí mật, đúng không? Một sinh viên tự tử trong căn phòng đó. Đúng là 1 bi kịch khủng khiếp nhưng cũng không phải chuyện chưa từng nghe thấy trong ký túc xá 1 trường đại học.”

“Năm sinh viên.” Tôi chỉnh lại lời cô ấy.

“Nhưng mà bà biết điều đấy, phải không?” Alice đột nhiên nói rất nhanh. “Bởi vì nghe bà nói thì có vẻ bà biết rõ câu chuyện này. Xin mà, làm ơn nói cho chúng cháu biết việc này đã bắt đầu ra sao và có lẽ chúng cháu có thể kết thúc nó.”

“Kết thúc nó ư?” Giọng bà Stapley nhỏ đi nhưng có trọng tâm hơn. “Đừng có ngu ngốc như vậy, các quý cô trẻ tuổi ạ. Các cô không thể kết thúc nó được đâu. Người ta luôn luôn chết trong căn phòng đó và sẽ mãi như thế. Sẽ không có một kết thúc nào cho việc ấy vậy nên các cô tốt hơn hết là tránh càng xa nơi đó càng tốt.”

“Nhưng có lẽ nếu như chúng cháu biết mọi chuyện này bắt đầu ra sao-“

“Việc bắt đầu y như các cô đã biết. Song tất cả những ai có liên quan giờ đây đều hoặc là đã quá già hoặc là đã chết lâu lắm rồi. Chỉ cần tránh xa căn phòng đó ra. Tập trung vào việc học của các cô ấy.”

Tôi nhoài người ra chỗ bàn về gần phía bà ấy. “Ừm, cháu rất muốn thế nhưng họ đã chỉ định cho bạn cháu và cháu phải ở căn phòng liền sát phòng đó. Có lẽ cô có thể quên hết mọi thứ về những vụ tự sát đó nhưng chúng cháu thì không thể. Nó không cho chúng cháu làm vậy.”

“Quý cô trẻ tuổi, tôi chưa bao giờ có thể quên được.” Giọng bà Stapley lại càng trầm xuống. “Ellen bạn tôi là người đầu tiên bị giết trong căn phòng đó. Cô ấy là người bạn rất thân của tôi và không một đêm nào trôi qua mà tôi không mường tượng cảnh cô ấy nhón người chui qua cái cửa sổ bé tẹo đó, đứng lên cái gờ tường lạnh lẽo trên đôi chân trần và nhảy xuống 7 tầng lầu của tòa nhà ấy.”

Alice thở dài. “Cháu rất xin lỗi. Cháu không biết điều đó.”

“Ừ, thì chúng cũng chỉ là những vết thương lòng cũ, cháu gái ạ. Giờ thì các cháu, tôi khuyên các cháu nên yêu cầu được chuyển phòng ngay lập tức. Không ai nên ở trên cái lầu bảy của tòa nhà đó. Và đó là tất cả những gì mà tôi có thể nói với các cháu.”

Alice thở dài nhưng cũng từ bỏ việc này và gật đầu 1 cái. Chúng tôi không thể biết thêm điều gì ở đây cả. Dù vậy, đây cũng là một bước đột phá – ít ra bây giờ chúng tôi cũng có thêm được vài thông tin.

Alice bước đi và tôi cũng bước theo cô ấy nhưng chân tôi không chịu di chuyển. Có cái gì đó khiến tôi thấy phiền lòng – một từ nhỏ nhặt đầy bi thảm đã bị chôn vùi trong câu chuyện của bà Stapley; một từ đột nhiên trở lên rất quan trọng.

“Ờ, bà Stapley,” Tôi hỏi người đàn bà già nua, mệt mỏi đang ngồi ở bàn. “Tại sao bà lại bảo cái cửa sổ phòng 733 là bé tẹo? Bởi vì cháu đã thấy cái cửa đó và nó cực kỳ to cơ mà, chắc phải cao đến 1 mét rưỡi ấy.”

“Cháu gái à, cháu đang nhắc đến cái cửa sổ ở phòng góc hành lang ấy à, đó là phòng để đồ mà. Phòng 733 là phòng bên cạnh đó cơ.”

“Không-không,” Tôi lắp bắp. “Đó là phòng 734 mà.”

“Ừ, ờ, bây giờ thì là thế. Khi họ xây thêm phòng ở dãy hành lang phía Nam thì họ đã đánh số phòng lại hết.”

Ôi Chúa ơi. Tôi chợt cảm thấy rất nóng và choáng váng.

“Cái thứ khốn kiếp hèn hạn ấy.” Alice thì thầm bên cạnh tôi, da của cô ấy bắt đầu xanh xám cả lại.

“Lydia.”

Chúng tôi chạy hộc tốc qua khu sân ký túc. Vài sinh viên đang đi học buổi sáng chứng kiến việc ấy chỉ lơ mơ mắt nhìn. Khi cuối cùng chúng tôi đã có thể thấy được khu ký túc Reilly, tôi nhảy lên chỗ lề đường, máu đông đặc cả lại. Từ vị trí chỗ chúng tôi đứng chúng tôi có thể thấy rõ cửa sổ phòng trong góc đã được đóng lại – lần duy nhất và đầu tiên tôi thấy. Còn cửa sổ phòng tôi thì đang mở.

Chúng tôi chạy vào trong hành lang, chạy xô qua mấy tân sinh viên còn đang lờ đờ đeo ủng đi ra khỏi thang máy. Tôi nhấn lên tầng 7 và chờ cánh cửa đóng lại chậm hơn nhiều so với mọi lần. Tôi dựa lưng vào tường, cố gắng thở đều trở lại.

“Alice, làm thế quái nào mà chuyện này xảy ra được chứ?”

“Mình không biết. Mình biết thế quái nào được.”

“Cô ấy đã ở đó cả đêm, Alice ơi. Trong phòng chúng mình. Một mình.”

Alice lắc lắc đầu nhưng không biết phải nói gì cả.

Khi cánh cửa thang máy cuối cùng cũng mở ra ở tầng 7, chúng tôi thấy 1 cái hành lang trống không, im ắng. Tôi chạy thẳng đến phòng mình với Alice ở ngay đằng sau. Tới chỗ góc hành lang rồi, tôi mở bung cửa phòng ra và hy vọng cửa không khóa. Cửa không khóa thật.

Lydia ngoảnh lại nhìn tôi. Và chỉ trong 1 khoảnh khắc ngắn ngủi, 1 tia hi vọng độc địa lướt qua khuôn mặt nhòe nước mắt của nó.

Nhưng đã là quá muộn. Chỉ giây sau đấy, nó hơi nhoài người ra trước, và nó biến mất.

Nó hét lên hết cả quãng đường rơi xuống.

Alice chạy ngay ra chỗ gờ tường nơi Lydia vừa đứng trong lúc tôi đứng tại chỗ bất động. Alice nhoài đầu ra khỏi cái cửa sổ và nhìn xuống ngay khi một tiếng hét khác phát ra từ phía tầng cuối cùng. Alice lấy tay bụm miệng và đẩy đầu vào phòng, nước mắt bắt đầu chảy ròng ròng xuống gương mặt trắng bệch như ma của cô ấy.

Tiếng hét từ bên ngoài càng to hơn khi càng nhiều người thấy phần thi thể còn lại của người bạn thân nhất của tôi trên con đường lạnh lẽo. Tôi dựa lưng vào cái tủ và trượt người xuống dưới sàn. Một cái chết do bị rơi từ trên cao xuống. Lydia sẽ không bao giờ muốn chết vì bị rơi từ trên cao xuống.

Tôi lơ đãng nhặt 1 trong những bức tranh đang được rải đầy trên mặt sàn. Đó là một bức tranh vẽ mẹ Lydia. Bà ấy đã chết. Tôi nhặt 1 bức tranh khác lên. Đó là đứa em gái bé bỏng của Lydia. Con bé cũng đã chết. Có hàng tá những bức tranh khác cũng như vậy rơi vãi đầy sàn phòng – Lydia đã bận rộn cả đêm hôm qua. Và những gì được thể hiện qua những bức tranh ấy, tôi không thể kể lại với các bạn được. Lydia là một họa sỹ tài năng và tôi chỉ nhìn vài bức tranh đấy thôi là đã thấy kinh tởm với những gì rải trên sàn bên cạnh tôi.

11

Alice đang đứng ở ngưỡng cửa và hét cái gì đó vang vọng cả hành lang. Tôi không biết cô ấy đang nói gì vì tất cả những gì tôi có thể nghe thấy trong phòng là 1 tiếng rống the thé chói tai. Đột nhiên 1 mảnh giấy trượt ra từ cái khe cửa tủ và sượt qua sàn phòng đến chỗ tôi. Tôi nhặt nó lên và xem xét nó một lúc.

Bức này cũng được Lydia vẽ nốt, nhưng nó không giống như những bức khác. Đó là một bức tranh về cái tủ nhìn ngay từ vị trí của tôi. Trong bức tranh ấy cánh cửa tủ đang hé mở và có cái gì nhòm qua đó từ trong bóng tối.

Tôi đặt tờ giấy xuống và xem xét cái tủ. Cánh cửa cũng đang hé mở hệt như trong bức tranh. Tôi nheo mắt và cố nhìn vào bên trong. Chỉ vừa khi tôi bắt đầu nhận dạng ra được 1 hình khuôn mặt dài đang nhìn về tôi trong tủ thì Alice kéo tôi đứng dậy.

“Chúng ta cần phải rời khỏi đây,” Tôi nghĩ mình nghe thấy cô ấy nói vậy.

Tôi không bao giờ quay trở lại căn phòng đó. Bố mẹ tôi chuyển đồ dùm tôi và tôi dành khoảng thời gian còn lại trong học kỳ đó sống ở một căn hộ ngoài trường. Tôi chuyển đến 1 ngôi trường ở bang khác khi kỳ mùa xuân bắt đầu và học lấy chứng chỉ của mình ở đó.

Hằng đêm tôi mơ thấy Lydia luồn mình ra khỏi cái cửa sổ bé tẹo, trườn ra ngoài cái gờ tường lạnh giá, đứng lên đó dù biết là không có gì ngăn giữa người nó và vực thẳm khủng khiếp trước mắt. Tôi dõi theo nó nhìn xuống dưới 7 tầng lầu, xuống dưới con đường lát gạch đen và nhận ra, dù không thể chấp nhận được thực tế về số phận kinh khủng của nó. Tôi thấy vẻ kinh hãi lờ mờ hiện lên trên dáng vẻ quen thuộc của nó. Tôi nghe được tiếng tim nó đập loạn nhịp, như thể cố chạy đua trong tuyệt vọng qua từng nhịp cuộc sống mà đáng ra nó đã phải được sống, dù biết rằng chỉ còn có vài giây ngắn ngủi.

Tôi dõi theo nó quay lại nhìn tôi. Và tôi dõi theo khi nó rơi xuống.

Đã 9 năm trôi qua kể từ cái đêm hôm đó. Và mỗi học kỳ mùa thu trong suốt 9 năm đó tôi đã gọi cho Dịch vụ Cư trú để xem khu ký túc nào được mở cho sinh viên mới đăng ký vào ở. Khu Reilly vẫn mở cửa. Tầng bảy thì bị đóng.

Năm nay công việc và cuộc sống bộn bề nên tôi gọi cho họ muộn hơn nhiều so với mọi lần. Tôi cũng phải chờ 1 lúc.

“Dịch vụ Cư trú xin nghe.” Một người đàn ông cuối cùng cũng trả lời điện. “Cô có phải là người đang hỏi về những phòng mở đón sinh viên ở khu Reilly không?”

“Phải, là tôi đây.”

“Chúng tôi đã kín hết chỗ rồi và vẫn còn danh sách chờ được thông qua ở khu Reilly. Song, cô gọi cũng đúng lúc đấy. Tôi không thể hứa hẹn điều gì nhưng chúng tôi có thể có chỗ cho cô vào. Chúng tôi vừa được cấp phép sáng nay.”

“Cấp phép cho cái gì cơ?” Tôi hỏi lại chậm dãi.

“Chúng tôi sẽ mở lại tầng 7.”

Tên dịch giả: Già trâu
Khu Reilly là có thật: Link tham khảo
Và trường Đại học có các khu ký túc được nhắc đến trong truyện cũng có lịch sử khá ‘hoành tráng’ : Link tham khảo

Nguồn: Reddit


Bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.