[Chuyện có thật] 14 tháng 3


14 tháng 3, cái ngày mà mỗi khi ngắm nhìn trên lịch, nó lại đem đến cho tôi cảm giác không lý giải nổi. Dường như đó là một ngày rất đặc biệt mà tôi không biết vì sao. Không phải một ngày kỷ niệm, nhưng với tôi, nó mang một ý nghĩa gì đó. Tôi sẽ đứng lặng nhìn chăm chăm vào quyển lịch tầm hơn 1 phút, rồi bỏ cuộc và quên đi. Nhưng lần này đây sẽ là một dịp thật đặc biệt với tôi, vì tôi vừa nhận được tin Gabe, người anh sinh đôi với tôi, sắp trở về. Một thông báo khá sốc, vì suốt 20 năm trời tôi không hề gặp hay nhận được tin về anh. Tôi gần như quên mất mình có một người anh sinh đôi. Và sự này cũng có chuyện ẩn đằng sau nó.

Tôi lớn lên trong một môi trường bệ rạc. Khi còn bé, ba mẹ tôi gây gổ liên miên. Ba tôi uống rượu mỗi đêm, và đánh đập mẹ tôi một cách tàn bạo. Đã bao lần tôi ước mình đủ khả năng bảo vệ bà, nhưng rồi lại co vòi vì sợ hãi. Tôi chỉ biết trốn vào một góc và bịt chặt tai mình cho đến khi tiếng kêu gào thảm thương của bà kết thúc. Gabe thì vô cùng dũng cảm. Anh sẵn sàng đứng lên bảo vệ mẹ. Tôi không bao giờ rõ anh đã làm gì vì mải trốn, nhưng anh luôn quay về phòng mỗi khi xong chuyện, mặt và cơ thể bầm tím.

Rồi một đêm hết sức tồi tệ, Gabe lên giường với con mắt đen bầm và đôi môi phồng rộp, chúng tôi thức hàng giờ liền nói chuyện về việc phải làm thế nào với cha. Anh liên tục nói “Không thể để thể thế này được” và “Rồi lão ấy sẽ giết mẹ mất”. Chuyện này đã được nói rất nhiều, và vì chẳng có gì thay đổi, tôi không bận tâm đến nó lắm. Như mọi bận, tôi đồng tình với anh dù biết rồi sẽ chẳng có gì khác. Nếu báo cảnh sát, họ sẽ gửi chúng tôi vô nhà tình thương, và chúng tôi sẽ mất mẹ vĩnh viễn. Và kỳ dị thay, dù bị đánh đập tàn nhẫn, mẹ tôi vẫn một lòng với cha, vậy nên đừng mong bà bỏ trốn. Chúng tôi biết mình sẽ mãi kẹt ở đây. Vào 2 giờ sáng, Gabe vẫn tiếp tục lầm bầm, trong khi tôi đã mơ màng thiếp đi.

Tầm 4 giờ, tôi bị đánh thức bởi một tiếng hét đau đớn. Một sự lạ. Vô vàn lần cha tôi mò về giữa ban ngày hay đêm, say đến mụ mị, và tôi sẽ giật mình tỉnh dậy bởi tiếng than khóc đau đớn của mẹ tôi khi ông thực hiện cái quy trình ai cũng biết là cái gì đấy với bà. Nhưng lần này thì khác. Tiếng hét lần này thống khổ và chết chóc. Tôi lao vội đến phòng cha mẹ, và Gabe đứng đó, phía trên cha tôi, tay cầm một con dao rướm máu. Anh đã đâm vào bụng cha tôi lúc ông đang ngủ. Tôi chỉ nhớ có vậy. Đó là lần cuối tôi nhìn thấy người anh trai song sinh của mình.

Sau đêm đó, họ đưa anh tới viện tâm thần. Cha tôi phải vào viện một vài tuần, nhưng rồi cũng hồi phục. Sự ra đi của Gabe khiến tôi đau buồn tới nỗi những năm sau đó, tôi sống mụ mị quên lãng. Tôi nhớ mình có xin mẹ cho đi thăm Gabe, và vẻ kinh hoàng hiện rõ trên mặt bà, như thể suy nghĩ về Gabe khiến bà hoảng sợ. Bà nói Gabe đã ra đi rồi, và tôi phải quên sự tồn tại của anh đi. Không hiểu sao dần dần tôi quên thật. Cho tới 20 năm sau, vào ngày 14 tháng 3, mọi ký ức bỗng lại ùa về như thác lũ.

Chuông cửa vang lên vào tầm 10 giờ tối hôm đó. Là anh. Tôi không biết phải cảm thấy thế nào khi thấy anh đứng đó. Ký ức trở về, và tôi không thể quên anh từng là một người anh trai tuyệt vời đến thế nào, và rằng tôi từng ngưỡng mộ anh biết bao nhiêu. Anh như thể một hình mẫu bằng xương bằng thịt của những gì tôi khao khát muốn trở thành, người anh dũng cảm, luôn che chở mẹ và tôi. Nhưng tôi cũng không thể quên vẻ mặt anh trong cái đêm định mệnh đó. Tuy vậy, tôi vẫn chào đón anh một cách nồng nhiệt và mời anh vào nhà. Tôi hỏi thăm anh những câu quen thuộc. Anh khỏe không? Kể em nghe về anh đi? Anh đang làm gì? Vân vân và vân vân. Tôi muốn hỏi anh về đêm hôm đó, về viện tâm thần, nhưng rồi lại ngần ngừ không muốn nói. Tôi không biết anh sẽ phản ứng thế nào, và liệu trạng thái tinh thần anh đã ổn định hoàn toàn chưa. Anh không có dấu hiệu dữ dằn, nhưng khi biết một người đã từng dành nhiều năm trong viện tâm thần và từng có tiền sử bạo lực, ta nên biết cẩn thận. Vậy nên chúng tôi tránh những chủ đề đó, chỉ nói những chuyện hết sức đời thường. Anh dường như bình thường về mọi mặt. Anh có một nghề nghiệp ổn định. Anh đang yêu. Anh có một cuộc sống như bao người khác.

Tôi nhớ chúng tôi đã có một cuộc nói chuyện hết sức dễ chịu. Khi anh đi, tôi cảm thấy một nỗi vui vẻ khác thường. Như thể tôi vừa lấy lại được một phần cuộc đời mà mình đã quên lãng và tưởng nó sẽ biến mất vĩnh viễn. Chúng tôi vẫn thường xuyên trò chuyện trong vài tháng sau đó, và tôi bắt đầu tin tưởng anh. Những ngờ vực và nghi kỵ dần biến mất. Và một lần nữa, anh lại là anh của tôi.

Và khi đã nhất mực tin tưởng, tôi có đủ can đảm để hỏi anh những điều mình luôn canh cánh. Đầu tiên tôi hỏi anh về bệnh viện. Anh thuật lại mọi chuyện cho tôi hết sức tỉ mỉ. Anh kể về những giờ trị bệnh bằng điện liệu pháp, cái cảm giác mất hết khả năng điều khiển cơ thể và cơn đau không thể tưởng nổi chạy rần rật trong xương. Như ngôn ngữ của anh: “cơn đau của lưỡi dao lam cắt vào lợi và lột ra từng lớp mỏng chạy khắp cơ thể, liên tục không nghỉ”. Lời kể của anh thật tới nỗi tôi tưởng tượng nó trong đầu và cảm thấy như thể nó là ký ức thật của mình. Anh càng kể chi tiết, tôi càng thấy kinh sợ. Tôi thấy bụng mình trào lên như muốn bệnh, và bỗng cảm thấy ghét cha mẹ vì đã gửi anh tôi tới đó. Nhưng ngạc nhiên làm sao, phản ứng của anh lại hoàn toàn khác. Anh nói mình đáng bị thế. Anh nói bản thân bị trừng phạt thế dường như là chưa đủ. Rằng anh đã hối hận thế nào, và anh mong cha mẹ sẽ tha thứ cho anh ngày nào đó. Anh nói mình chưa đủ can đảm đến gặp họ. Lần cuối anh thấy họ là đêm xảy ra sự kiện đó.

Chúng tôi thảo luận một lúc và quyết định tốt nhất là anh nên thân chinh đến gặp họ. Ban đầu anh không vui vẻ lắm với ý tưởng này, nhưng rồi tôi cũng thuyết phục được anh. Tôi nói mình sẽ đi cùng anh để xoa dịu đôi chút tình hình. Cha mẹ và tôi không còn gần gũi như ngày trước, nhưng tôi vẫn đến thăm mẹ mỗi tuần. Tôi luôn lên lịch để tránh gặp phải cha. Tôi còn một chút tôn trọng dành cho ông, nhưng không bao giờ tôi thực sự tha thứ cho cha, và ông hiểu điều đó.

Chúng tôi đến nhà cha mẹ đêm hôm sau. Mẹ tôi mỉm cười mở cửa đón anh tôi và chào bằng tên tôi. Tôi vẫn đang đi tuột lại đằng sau, và vì không thấy tôi, bà nghĩ anh chính là tôi.

– Không mẹ, là con… Gabe đây. – Anh nói.

Cái tên vừa thốt ra, đôi mắt mẹ tôi mở to đầy kinh hoàng. Bà thét lên kêu cha tôi lùi lại, liên tục lắc đầu thảng thốt. Tôi bước vào và cố trấn an bà.

– Không sao đâu mẹ! – Tôi nói. – Anh ấy thay đổi rồi. Anh ấy đến để xin lỗi.

Nhưng bà hoàn toàn lờ tôi đi như thể tôi không có mặt. Mỗi lời tôi nói, đôi mắt bà đều dán chặt vào anh tôi. Dường như bà không thấy tôi bước vào theo anh. Chỉ khi cha tôi chạy vội vào khi nghe tiếng mẹ hét, Gabe mới cất lời:

– Cha, là con Gabe đây. Hôm nay con không muốn gây rắc rối. Con không cố ý làm mẹ sợ. Con chỉ muốn đến xin lỗi vì những điều con đã gây ra với gia đình mình.

Cha tôi tỏ vẻ kinh hoàng chẳng kém mẹ, nhưng ông cố trấn tĩnh. Ông bảo anh ngồi xuống và hỏi tại sao anh trở về. Gabe giải thích toàn bộ câu chuyện, và rằng anh chỉ muốn nhận được sự tha thứ để có thể yên ổn sống tiếp. Dù vẫn sợ hãi, cha mẹ tôi vẫn ngồi yên lắng nghe. Mẹ tôi quyết định đứng dậy pha trà, và khi làm vậy, ống tay áo bà vô tình vướng vào góc bàn. Chỉ một giây thôi, nhưng Gabe bắt kịp hình ảnh cánh tay bà phồng rộp những vết bầm còn mới. Mẹ tôi nhận ra sự thay đổi trên gương mặt anh và cố thanh minh rằng chuyện không có gì cả, nhưng đã quá trễ. Gương mặt Gabe trở lại cái vẻ man dại ngày nào của 20 năm trước.

Đột ngột, anh quay về phía cha tôi và hét lên bằng cái giọng váng óc. Một nụ cười nở trên gương mặt anh. Nụ cười méo mó giả tạo trong khi anh nhìn thằng vào mắt cha tôi, tay tóm lấy cổ áo ông.

– Tôi rất tiếc vì chuyện đêm hôm đó! Tôi tiếc vì ông đã không chết! Tôi tiếc vì đã bỏ mặc mẹ chịu đựng đau khổ suốt 20 năm trời! Đáng ra ngày đó tôi phải xiên thẳng con dao vào sọ ông!

Mẹ tôi hét lên kinh hoàng, loạng choạng vớ lấy điện thoại gọi 911. Còn tôi không hiểu sao chỉ biết đứng lặng yên nơi bậc cửa. Tôi lại trở thành đứa trẻ con chỉ biết trốn chạy mỗi khi nghe thấy tiếng la thét.

Gabe tóm lấy con dao và giơ nó sát đầu.

– Ông muốn biết vì sao tôi trở về không? – Gabe nói, và nụ cười méo mó lại hiện ra trên gương mặt anh.

“Tôi trở về để kết thúc thứ mình đã bắt đầu ngày 14 tháng 3 năm 95.”

Và anh xuyên con dao qua đầu cha tôi.

Mẹ tôi gào lên âm thanh thống thiết nhất mà tôi từng được nghe khi những ngón tay bà bấu chặt lấy cái xác máu me của cha tôi và tưới đẫm nó bằng nước mắt.
Rồi bà nhìn sang tôi và kêu lên:

– Sao mày dám!

Tôi nhìn xuống cơ thể đẫm máu của mình với con dao nắm chặt trong lòng bàn tay. Tôi không hiểu sao nó ở đó. Tôi không biết chuyện gì đã xảy đến với Gabe. Tôi nhìn quanh phòng, chỉ thấy mẹ tôi, xác của cha tôi, và tôi, đứng ngay tại vị trí Gabe vừa đứng. Đó là những điều cuối cùng tôi còn nhớ.

Sáng nay, tôi thức dậy trong trại giam. Tôi bị tuyên án đã giết chết cha mình.

Tên dịch giả: bonmat_2000
Nguồn: Reddit


Bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.