[Chuyện có thật] Đài phun nước


Tôi luôn hỏi những câu người khác thấy quá hiển nhiên – những câu hỏi mà họ chưa bao giờ bận tâm nghĩ tới. Những ý tưởng vốn đơn giản với bạn bè đồng trang lứa nhảy múa bên ngoài não bộ tôi như thể những ngôn từ bị quên lãng, và nhận thức của tôi chưa bao giờ tóm được nó. Toán học không bao giờ là dễ dàng sau khi tôi lên lớp bảy, khi mà chữ cái bắt đầu xâm lấn địa hạt của những con số.

“Em không hiểu, cái đó đánh vần sao?”, tôi hỏi trong khi những đứa bạn khác cười ầm lên.

“Nó không cần đánh vần gì hết, Demi?” Giáo viên sẽ đáp lại tôi trước khi tiếp tục bài giảng.

“Đừng lo, Demi”, Alek, cậu bạn bàn dưới luôn bảo vệ tôi trước những lời cười cợt của người khác, nói, “Tí tớ sẽ chỉ cho cậu”. Nhưng tôi biết cậu chỉ cố tỏ ra tốt bụng. Những khái niệm cũng như bài tập cơ bản nhất ở trung học luôn ngoài khả năng hiểu của tôi. Và việc lần đường cũng là một kỹ năng không tồn tại, một thứ xa lạ tới mức phải mất nhiều tuần tôi mới thuộc được một cung đường đơn giản chỉ có vài dặm.

Sau khi tốt nghiệp cấp 3, nhờ lòng thương nhiều hơn là năng lực, tôi biết không một trường đại học danh tiếng nào sẽ chấp nhận một người như tôi. Tôi bắt đầu đi làm ở một nhà hàng, luôn trong tình trạng sẵn sàng vuột mất công việc chạy bàn do không đủ khả năng giữ bình tĩnh trước những khách hàng đặc biệt ngu ngốc, cho tới khi tôi quên mang đôi giày chống trơn quen thuộc trong một tối thứ Sáu bận rộn và trượt ngã trên lớp ván sàn lót si. Tôi nhớ nguyên âm thanh hộp sọ mình va vào sàn gỗ, và lớp tóc nâu dài thòng không đủ khả năng bảo vệ tôi trước cú va đập đó. Sau khi ngồi nghỉ một lúc, tôi thấy đỡ hơn, nhưng quản lý yêu cầu tôi phải đến bệnh viện kiểm tra lại.

“Demi”, vị bác sĩ ngẩng lên khỏi cuốn sổ tay màu vàng và nói với tôi, “Tin tốt là không có dư chấn. Nhưng có một thứ khác. Sau khi quét, chúng tôi phát hiện cô mắc phải một hội chứng cực hiếm gặp.”

“Là gì vậy, thưa bác sĩ?”

Tôi lắng nghe vị bác sĩ giải thích chứng bệnh của mình, một dạng khuyết tật mà trong đó một nửa bên não của tôi đã ngừng hoạt động kể từ khi sinh ra. Vị bác sĩ cho tôi xem bài báo về một bệnh nhân mắc chứng tương tự, và nói rằng tôi đã phát triền tốt hơn rất nhiều những gì họ dự đoán, và trường hợp của tôi không phải quá bi quan. Khi đó, tôi không hiểu lắm về khái niệm này cũng như những điều ông ta ám chỉ. Tôi chỉ đoán được rằng nửa bên não của mình đã chết.

Sự thật này là lời giải thích xác đáng nhất cho xu hướng phát triến của tôi những năm vừa qua. Về sự thiếu hoàn thiện trong những kỹ năng cơ bản nhất và cả trong toán học. Về nguyên nhân vì sao tâm tính tôi dễ nổi giận trong những trường hợp có thể cười trừ bỏ qua. Về việc tôi không thể viết một đoạn văn hoàn chỉnh, và sẽ không bao giờ viết nên được những dòng chữ mà các bạn đang đọc đây.

Chà, ít nhất là vào lúc đó, tôi không thể làm được những việc này.

Nhưng tôi biết một điều. Tôi bị dị tật về trí tuệ. Cuối cùng, sau nhiều năm chật vật, tôi cũng được nghỉ ngơi. Tôi có thể tìm được một công việc không yêu cầu chực chờ bên bàn ăn. Và hơn hết, tất cả sự bất tài trong những năm qua không phải lỗi của tôi.

Hai tuần sau chuẩn đoán, tôi tìm được một công việc văn phòng cách nhà tầm vài dặm ở Saint Augustine, và công ty còn đề nghị trợ cấp phí di chuyển cho tôi nếu tôi thuê chỗ mà họ gợi ý.

Vài ngày trước khi bắt đầu công việc, tôi được gọi vào văn phòng khu bất động sản để lấy chìa khóa nhà.

“Xin chào?” Tôi gõ cửa. Tôi đến muộn vì lạc đường và khu văn phòng bằng gạch dường như đã kết thúc giờ làm việc. Tuy vậy, vẫn còn một chiếc xe trong bãi, một chiếc Cadillac Eldorado đời xưa. Một lúc sau, đèn hậu xe lóe sáng và cửa mở ra.

Người đàn ông tôi gặp có chiều cao trung bình, bộ ria mép dày và làn da rám nắng. Một người có thể ở bất cứ khoảng nào giữa hai mươi tuổi và đầu năm mươi.

“Tôi giúp được gì thưa cô?” Ông ta nói, giọng nặng ngữ điệu.

“Tôi là Demi, tôi đến đây để…”

“Ồ, đúng rồi. Người thuê nhà mới. Căn nhà vừa được dọn dẹp sáng nay, cô sẽ thấy mọi thứ rất gọn gàng.” Ông ta đưa tôi chiếc chìa khóa bằng kim loại rực màu vàng kim dưới ánh mặt trời sắp tắt. “Cô sẽ muốn nói chuyện với Marco, ông ấy là chủ nhà và sẽ ghé qua ngày mai.”

“Cám ơn, thưa ngài…” Tôi ngừng lại, liếc nhìn tấm bảng tên trên áo ông ta.

“Fuente. Tiếng Tây Ban Nha”. Ông ta đáp. “Hi vọng cô sẽ thấy thoải mái như ở nhà, chúng tôi mong cô ở lâu hơn. Đi dọc đường đó một dặm, sau đó rẽ trái vào đường Deleon. Không dễ nhầm đâu, nó nằm quay lưng về khu nghĩa trang.”

“Hiểu rồi, cám ơn ngài.” Tôi nói, và cố hết sức ghi nhớ cung đường. Từ ghế phụ, chú mèo cưng của tôi khẽ kêu meo, đuôi vung vẩy trên mặt cửa sổ như thể nóng lòng chờ tôi về lại xe.

Căn nhà rất dễ tìm, tọa lạc trên một dãy phố vòng tròn toàn những căn nhà hai phòng ngủ. Dù không lạc đường, tôi phải đi lòng vòng tránh đám mèo trắng đang mải mê liếm móng giữa đường, với bộ lông ngả màu xám do tuổi già. Tôi tìm thấy nơi ở mới cạnh một căn nhà lát gỗ, đã được trang bị đầy đủ đồ đạc, và tôi chỉ cần chuyển chút vật dụng ít ỏi của mình vào nhà trong khi Ponce, chú mèo cưng của tôi, yên lặng ngắm nhìn từ phía bãi cỏ. Nó cào xuống đất một vài lần, mũi nhăn lại vẻ thiếu hài lòng mỗi khi đất dính vào móng vuốt.

Một con gián tọa lạc ngay phía sau cánh cửa, và tôi tiễn đưa nó bằng một cú giẫm chân gọn nhẹ. Cái chết là một khái niệm khác mà tôi chưa bao giờ hiểu nổi. Tôi giết nó, nhưng vấn đề khi nào và thế nào luôn khiến tôi bối rối.

Ví thử như, khi nào con gián thực sự chết? Có phải là khi tôi giẫm lên nó và số phận nó được định đoạt? Nếu vậy, tôi cũng coi như đã chết, vì một ngày nào đó, bàn chân của tuổi già cũng sẽ giáng xuống tôi như vậy. Hay là khi những cẳng chân nó ngừng co giật? Khi một nửa tế bào trong cơ thể nó đã chết? Hay khi tất cả tế bào đều chết? Bác sĩ là kiểu người luôn trầm trọng hóa ranh giới giữa sống và chết, ít nhất là theo như chương trình truyền hình tôi vẫn hay xem. Chỉ những người nhất định mới có quyền định đoạt mạng sống của người khác, và ngay cả khi ấy, liệu họ có biết rõ điều đó? Nhiều kẻ hồi sinh từ cái chết cận kề, nhưng trong trường hợp này, có thật họ đã chết không?

Tôi gạt bỏ suy nghĩ đó khỏi đầu khi vất xác con gián chết ra khỏi nhà, dùng chổi hất nó khỏi thảm và quăng ra vườn.

Lần quay trở lại xe tiếp theo, tôi mang chậu chanh nhỏ của mình đặt lên hiên. Tôi phải bỏ bớt đất khỏi chậu mới đem được nó đến đây, và thay thế tạm bằng ít bùn nhão nhoẹt lấy từ vườn đến khi đầy cái chậu nhựa. Người chủ trước đã để lại một chậu cây bằng đất sét khô héo và ngả màu úa, không rõ giống gì, và tôi tự nhắc mình ngày mai phải đem nó đi vứt.

Khu vườn sau nhà trải dài tầm ba mươi feet trước khi chạm đến nghĩa trang. Một khu nghĩa địa khiêm tốn như nhiều khu khác tôi bắt gặp trên đường tới đây, trừ một vài chi tiết. Hoa nở đây nở rộ, tươi tắn như thế mới được trồng từ hôm qua, và khả năng đều là hoa giả vì phần lớn người dân khu này trông không vương giả tới mức đủ sức thay toàn bộ hoa trên mộ một cách thường xuyên.

Trung tâm khu mộ nằm im lìm một đài phun nước, đồ sộ tới nỗi khiến những nấm mộ khiêm tốn bên cạnh trông như những viên sỏi. Nhưng trái ngược với vẻ đường bệ đó, một dải nước mỏng manh nhỏ giọt xuống đáy, và không có một hệ thống ống nước nào bên dưới đỡ lấy. Thay vào đó, nước ngấm ngược vào đất, không để lại một dấu vết, nhanh như khi dòng nước chảy ra. Tôi bắt đầu bước lại gần hơn, lòng chút hứng thú, nhưng Ponce níu lấy mắt cá tôi và khẽ cào vào bắp chân.

“Dừng lại đi!” Tôi nói, và nó chỉ kêu meo đáp lại, nhắm một mắt và nhìn thẳng vào tôi.

Từ cửa sổ phòng ngủ, tôi có thể nhìn thấy rõ đài phun nước, và Ponce không ngừng rít lên cho tới khi tôi kéo mành lại. Tôi dễ dàng thiếp ngủ đêm đó, nhưng giật mình tình dậy giữa cơn mộng du. Tay tôi đặt trên nắm cửa hậu, và đôi mắt tôi hướng ra phía đài phun nước trước cửa sổ. Nhưng Ponce làm tôi vấp trước khi mở được cửa, và tôi nhíu mày. Trước giờ tôi chưa bao giờ mộng du, nhưng có thể bởi vì tôi chưa từng nhận ra.

Ngày hôm sau, khi đang tháo dỡ đồ, tôi nhớ đến chậu cây héo úa ở bên ngoài, và quyết định sẽ thay nó bằng chậu chanh còn tươi của mình.

Nhưng khi bước ra hiên, tôi nhận thấy một điều kỳ lạ.

Lúc đầu, tôi tưởng mình đã đổi chậu cây rồi nhưng quên mất. Nằm nó, trong cái chậu bằng đất sét vốn ban đầu thuộc về mầm cây héo rũ, là một cây chanh còn tươi nguyên. Và trong cái chậu bằng nhựa, im lìm một gốc gây gầy guộc, lá vàng quăn rụng khỏi cành nằm rải rác dưới sàn.

Cúi mình lại gần, tôi nhận thấy một điều kỳ lạ. Đám lá trên cái cây của tôi rất khác. Dù cành lủng lẳng quả, chúng không chín như tôi vẫn tưởng. Và những chiếc lá bằng răng cưa không giống với lớp lá cũ mềm mượt tôi nhớ, mà có nhiều nét tương đồng với đám lá héo vương đầy trên sàn kia hơn. Ngay đến nhánh cây cũng biến đổi, xòe ra các hướng khác nhau. Tôi nhăn mày, bối rối trước tình huống này.

Sau lưng tôi, Ponce bất chợt rừ lên, uốn người quanh chân tôi, và kéo sự chú ý của tôi khỏi đám cây. Tôi vỗ về nó, tâm trí dần dần trượt khỏi câu chuyện kỳ lạ vừa xảy đến, và nó kêu meo, nhắm một bên mắt như mọi lần, một đặc trưng ngoại hình kỳ lạ chỉ thuộc về riêng nó.

Tôi ngắm nhìn chú mèo của mình khệnh khạng bước về phía bãi cỏ, thận trọng đánh giá cho tới khi tìm thấy một khoảng đất đủ ánh sáng. Nó nhắm một bên mắt, khẽ kêu meo lần nữa, yên vị hạ mình xuống vùng giờ là lãnh thổ riêng căn cứ theo đạo luật mèo, và duỗi mình chìm vào giấc ngủ trưa.

Có chút ghen tị với vị trí tuyệt đẹp đó, tôi tiếp tục dọn dẹp, và tầm bốn giờ chiều hôm đó, một chiếc Jeep Cherokee đến đỗ cạnh lối đi.

Một người đàn ông rám nắng một cách khủng khiếp bước khỏi xe, tựa mình bên chiếc gậy làm bằng gỗ sồi, và nhìn tôi bước ngang qua.

“Ngài chắc là Marco,” tôi nói, xòe tay ra và mỉm cười.

“Đúng vậy.” Ông ta đáp, gật đầu. Ngữ âm của ông ta cũng rất nặng, giống như ngài Fuente, “Cô là Demi phải không?”

“Đúng là tôi.” Tôi nói, khẽ đánh giá ông ta.

“Cô thích nơi này chứ? Cầu thang có dốc quá không? Tôi không leo cầu thang được nữa, đầu gối tôi không còn khỏe như xưa. Cô đi cầu thang được chứ?

“Tôi xử lý được.” Tôi nói, chăm chú nhìn khi ông ta xoa xoa phần bánh chè trong lúc vẫn dựa mình vào cây gậy.

“Cô tìm được hàng tạp hóa chứ hả? Nếu muốn uống rượu, cô phải sang hạt bên kia, nơi này khô hạn lắm. Tôi không uống rượu được nữa, gan tôi đã yếu lắm rồi.”

“Không sao đâu, tôi không thích thức uống có cồn. Tôi không nghĩ mình cần lo về chuyện đó,”

“Tuyệt hảo!” Ông ta nói, toét miệng cười. “Tôi tin cô sẽ sống tốt ở đây. Cô ở một mình được chứ?”

“Tôi sẽ ổn thôi.” Tôi đáp. Tôi không thích cái cách ông ta nhìn mình, cách mà đôi mắt ông ta đảo dọc đường nét trên cơ thể tôi, tưởng như đầy vẻ nhục dục mà có phần khác biệt đến kỳ lạ. Chào tạm biệt, ông ta lái xe đi và tôi bước lại vào nhà, khẽ liếc nhìn phía sau vai khi đóng cửa. Đôi mắt chúng tôi đụng nhau qua thùng thưa, và tôi rùng mình.

Tôi tiến về phòng và chợt cau mày khi nhìn thấy một con gián khác nằm đúng vị trí ngày hôm qua. Tôi cố dùng chân di lên, nhưng dường như biết trước, con gián lủi nhanh vào góc tủ lạnh. Tôi cần kêu ngài Fuente gọi thợ diệt côn trùng, nhưng từ giờ đến lúc đó, tôi vẫn còn một con mèo.

“Ponce?” Tôi kêu to, đưa mắt tìm chú mèo của mình trước khi nhớ ra nó đang nằm ngoài vườn. Khi mở cửa, tôi không còn thấy nó ở vị trí ban đầu tôi bỏ nó lại nữa.

Khi mặt trời lặn, tôi bắt đầu thấy lo lắng, nhưng thường Ponce vẫn hay bỏ nhà đi tầm vài giờ. Nó luôn thích khám phá, mà dinh thự này chẳng khác gì một thế giới mới trước mắt nó.

Đêm xuống , và Ponce vẫn chưa về. Nỗi lo lắng trong tôi dần trở lại. Tôi tắt bớt đèn trừ ngoài hiên, bỏ lại một hộp cá hồi cạnh cầu thang, và ngay khi vừa trùm chăn lên người, tôi nghe tiếng mèo kêu cạnh cửa.

“Ponce!” Tôi kêu lên, hất tung chăn chạy ra. “Em làm chị lo quá Ponce. Thật mừng là em đã… đợi đã, mày không phải Ponce.”

Chú mèo con ngước mắt nhìn tôi từ bậu cửa, liếm chút cá hồi dính trên móng. Nó là một con mèo lông đốm với những vệt đen trắng trải dài trên lưng, và không có vẻ gì sợ sệt khi thấy tôi tiến đến gần mà bạo dạn chạy vụt qua chân tôi vào nhà.

“Ponce sẽ ghen cho xem”, tôi nói và cho con mèo con vào. “Nhưng đêm nay rất lạnh và ta không để chú mày một mình ngoài đó đâu.”

Tôi ngủ thiếp đi trong nỗi bất an, trở mình dưới lớp chăn với chú mèo con nằm cạnh.

Giấc ngủ nặng nhọc khiến tôi khó lòng thức giấc, rồi tôi nghe thấy tiếng ai đó gọi mình, một tiếng kêu ngoao, và cảm thấy vật gì đó cào trên mặt. Nhưng mí mắt tôi không mở ra nổi, và tôi cảm thấy bản thân như chìm vào một cơn lạnh dữ dội.

Lại một tiếng kêu ngoao nữa, và tôi nhớ ra Ponce. Mở bừng mắt, nhưng hóa ra đó chỉ là con mèo con đang lấy móng cào lên sống mũi tôi.

“Dừng lại đi!” Tôi nói, nhưng rồi tôi cảm thấy thứ dưới lưng mình. Đất.

Tôi ngồi dậy, mơ màng, hình ảnh khu mộ mờ nhòe trước mặt. Dưới chân, đài phun nước vẫn nhỏ giọt tí tách, dòng nước lạnh lẽo bắn lên ngón chân tôi, nhưng cảm giác như thể nước đang chảy ra từ người tôi chứ không phải hướng về phía tôi. Cơ bắp đau nhức dường như kêu rắc rắc mỗi lần tôi khi chuyển, và khi đứng đó, tôi thấy như thể mặt đất đang cố kéo tôi nằm xuống, không muốn thả tôi đi.

Tôi quay đầu về phía căn nhà, đôi mắt mở to và hai cánh tay run rẩy vì lạnh, lời nói như nghẹt lại trong cổ.

Đứng đó, ở cổng khu nghĩa trang, là Marco, tay trái cầm một khẩu súng và hắn nhắm vào tôi.

Đáng ra hắn không được bắn trượt. Hắn quá gần, và tôi thì chết sững. Nhưng khi Marco bước lên trong câm lặng, tôi thấy rõ cẳng chân trái của hắn gục xuống khi viên đạn bắn ra khỏi nòng súng.

Hắn ngã trước mặt tôi, khẩu súng văn ra, và hạ cánh dưới chân hắn. Dường như bản năng sinh tồn trong tôi đã lên tiếng. Hay ít nhất cũng là bản năng tự vệ.

Không do dự, tôi nổ súng.

Marco chết, máu hắn ngấm xuống khoảng đất cạnh đài phun nước. Và mọi thứ không bao giờ còn như cũ.

Cảnh sát đã thẩm vấn tôi sau đó, và kết luận rút ra rằng Marco là một kẻ mắc bệnh tâm thần. Cha mẹ phải gửi tôi đến bác sĩ tâm lý sau một thời gian dài tôi bị mất ngủ khi chuyển lại về nhà, và bác sĩ nói rằng những điều tôi đang trải qua là hết sức bình thường. Tuy vậy, họ không giải thích được sự biến đổi về màu da của tôi, từ trắng sang rám nắng.

Họ nói rằng ký ức giả là hội chứng sau cú sốc. Nhưng tôi chưa bao giờ kể hết với họ chuyện thực sự đã xảy ra.

Rằng tâm trí tôi giờ dày đặc tiếng Tây Ban Nha cũng như Anh ngữ. Rằng tôi có những ký ức không phải của mình, ùa đến trong những giấc mơ chập chờn mỗi khi tôi có cơ hội chợp mắt. Ký ức của việc từng là Marco, và rất lâu về trước, lâu hơn cả khoảng thời gian đáng ra hắn có thể sống. Những ký ức tranh đấu với tâm thức thật của tôi để quyết định danh tính kẻ chiến thắng, và suýt nữa chúng đã thành công. Rằng tôi biết biết từng cái tên trên những nấm mộ, những con người Marco quen trong suốt cuộc sống dai dẳng của hắn, đã chết một cách tình cờ, và được đề nghị đem chôn dưới chân đài phun nước chờ một ngày cái chết bám lấy họ dần nới lỏng vòng tay.

Tôi cố giấu sự thật rằng bệnh mù đường của tôi đã biến mất, rằng toán với tôi không còn là thứ ngôn ngữ xa lạ. Tôi thấy mình khác biệt, nguyên vẹn hơn, hoàn thiện hơn, như thể một mảnh bị mất trong tôi đã được nối lại.

Và tôi biết đó là sự thật. Tôi chưa bao giờ đi chụp não lại, nhưng tôi biết họ sẽ thấy điều gì. Một phần trong tôi đã hồi sinh, cũng như Marco muốn tái tạo lại cái đầu gối của mình vậy.

Tôi mất ba tháng đề có thể ghép nối những chuyện đã xảy ra, nhưng những ký ức trong giấc mơ đến rất chậm rãi. Tôi nhớ gương mặt từng người đã mất, những kẻ không đủ may mắn để trốn thoát.

Có Angelina, một người bị hội chứng mất trí nhớ. Brent, rối loạn đa nhân cách. Và những người khác nữa, tất cả đều có vấn đề về thần kinh, những căn bệnh khiến tâm trí họ yếu đuối hơn người thường, và hứa hẹn đem tới những cơ hội về nghề nghiệp trong thị trấn mới.

Tôi hiểu tại sao tất cả chúng tôi đều bị thiểu năng trí tuệ. Hai tâm trí không bao giờ cùng tồn tại trong một cơ thể. Một não bộ khiếm khuyết sẽ giảm bớt gánh nặng, biến họ trở thành những con mồi lý tưởng cho tới khi bị chủ thể xâm lấn. Tôi biết điều đó, vì tôi đã phải chiến đấu để dành lấy quyền điều khiển cơ thể mình, và cả một phần tâm thức đã mất của Marco.

Tôi chưa bao giờ kể với ai tất cả chuyện này. Một nửa trong tôi cho rằng mình điên, chà, nửa mà tôi điều khiển. Một chấn thương tâm lý dữ dội vậy có thể khiến một người thành ra thế lắm chứ.

Chú mèo cưng mới của tôi là kẻ suy nhất biết chuyện này. Đêm đó, khi tôi mang nó từ khu mộ vào nhà, nó khẽ nhắm một bên mắt, và kêu meo.

Tên dịch giả: bonmat_2000
Nguồn Reddit


Bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.