[Chuyện có thật] Ana


Bà tôi bị đột quỵ dẫn đến liệt toàn thân và không thể tự chăm sóc mình khi mẹ tôi (con gái út của bà), người mà chúng ta sẽ gọi là Andrea, chỉ mới 17.

Và do đó, họ đã phải chuyển đến một thị trấn nhỏ ở Mexico với bà dì của mẹ tôi, hãy gọi bà ấy là Cynthia.

Bà ta là một người phụ nữ độc ác và trong nhiều năm Andrea bị lạm dụng cả về thể chất lẫn tinh thần bởi cả hai vợ chồng bà ấy. Cô bị đánh đập liên tục, và cuối cùng thậm chí còn không được phép ra khỏi nhà.

Cuộc sống của cô đầy đau khổ và cô mơ ước chạy trốn với anh trai của mình, Jerry. Jerry già hơn Andrea 20 tuổi, nên anh ta đã lập gia đình ở thành phố Mexico và không biết gì về tình hình của em gái mình.

Và bà dì độc ác Cynthia muốn mọi thứ cứ tiếp tục như vậy, bà ta đe dọa sẽ nói với cảnh sát anh trai Andrea lạm dụng tình dục cô (tất nhiên điều đó không phải là thật và rất kinh tởm) nếu cô cố gắng bỏ đi với anh ta.

Không có bất cứ nơi nào khác để đi, Andrea và người mẹ tàn tật của mình bị mắc kẹt trong cơn ác mộng này, liên tục bị đánh đập và ngược đãi bằng lời nói.

Trong khi đó tại thành phố Mexico, người anh trai Jerry sống hạnh phúc với vợ là Elena. Elena là một fan hâm mộ của những điều huyền bí và hay tụ tập với bạn bè hàng ngày để chơi cầu cơ. Họ sẽ cố liên lạc với các linh hồn vào tất cả các buổi chiều trong khi hút thuốc và tán gẫu, như những phụ nữ bình thường khác hay chơi domino.

Các linh hồn xuất hiện thường là thành viên trong gia đình đã chết hoặc người quen biết, đôi lúc là những con ma lang thang, thậm chí có cả người lính từ cuộc cách mạng. Và họ hỏi tất cả mọi thứ, như “Chồng tôi có ngoại tình không?” hoặc “Khi nào thế giới sẽ kết thúc?”. Họ không coi mọi thứ là nghiêm túc và chỉ cố gắng giết thời gian trong cuộc sống nội trợ buồn tẻ của mình.

Cho đến khi một linh hồn đặc biệt xuất hiện. Vào một buổi chiều bình thường như mọi khi, Elena và bạn bè của mình đã chơi cầu cơ khoảng mười phút và không hề gặp may cho đến khi một cái gì đó cuối cùng cũng trả lời câu hỏi của họ “Có ai ở đây không?”. “Có” mũi tên cuối cùng đã di chuyển. “Ai đấy?” Họ hỏi và cái tên “Ana” được chỉ trên bảng cầu cơ. Họ hỏi các câu hỏi như mọi khi và rất ngạc nhiên khi biết linh hồn này chưa được sinh ra, nhưng sau vài tháng nữa sẽ ra đời.

Các bà cô bị mê hoặc bởi điều này, họ đang nói chuyện với một đứa trẻ chưa ra đời (điều này khá đáng sợ với tôi), họ gọi cô bé là “thiên thần”, và tiếp tục liên lạc với “Ana” hàng ngày.

Họ được biết rất nhiều về cô ấy; cô bé thậm chí còn tiết lộ tên của cha mẹ tương lai, ngày và tên bệnh viện cô sẽ được sinh ra.

Vào một buổi chiều họ đang liên lạc với Ana, Elena nghĩ về em gái chồng mình, người mà cô đã không gặp trong một thời gian dài; “Andrea thế nào rồi?”, Cô hỏi … Bốn từ gần như ngay lập tức được chỉ trên bảng “Giúp cô ấy trốn thoát”. Elena, bây giờ hơi bối rối và lo lắng ngay lập tức hỏi tại sao, cô chờ đợi câu trả lời hiện ra: “Họ làm cô ấy tổn thương”. Đến cuối cùng Elena biết được Andrea đang gặp nguy hiểm, Cynthia làm cho cuộc sống của cô ấy như địa ngục.

Ngay ngày hôm sau Elena và Jerry ghé thăm Cynthia, và sau khi xoay sở được ở lại một mình với Andrea trong vài phút, họ phát hiện ra cơn ác mộng cô đang phải trải qua và đưa cô lẫn mẹ họ ra khỏi đó ngay lập tức.

Elena rất biết ơn linh hồn Ana, nhưng cô bé không xuất hiện nữa. “Ana, em có ở đây không?”. Cô tiếp tục dùng bảng cầu cơ với bạn bè mình để tìm Ana vào mỗi buổi chiều. Không có ai xuất hiện hàng tháng trời, cho đến lúc … một ngày trước khi Ana đựơc sinh ra như cô bé đã nói với Elena, bảng cầu cơ chỉ “Có”.

Vui mừng, mọi người hỏi chuyện gì đã xảy ra, cô bé đã đi đâu … nhưng câu trả lời lại khiến cho họ run rẩy: “Tôi bị trừng phạt”. Lo lắng, Elena nhanh chóng hỏi tại sao. “Vì nói mọi thứ”, dòng chữ hiện ra. Tại thời điểm này, với đôi mắt ngập tràn nước mắt, một người bạn của Elena hỏi những gì đã xảy ra, sự trừng phạt là gì?

Mũi tên mất nhiều thời gian để di chuyển một lần nữa “Tôi sẽ không được sinh ra”. Không ai có thể nói, không ai có thể di chuyển, nhưng bảng cầu cơ hiện lên một câu cuối cùng: “Đừng chơi nữa”. Mọi người khóc lóc, cố gắng liên lạc Ana với nhiều câu hỏi, nhưng cô bé không còn ở đó nữa.

Ngày hôm sau, họ đi đến bệnh viện Ana sẽ được sinh ra và hỏi một cô y tá về mẹ của Ana.

– Để tôi kiểm tra… umm… bà ấy đang nghỉ ngơi trong phòng 36, mọi người là thân nhân à?

– Chỉ là bạn bình thường thôi.

– Tôi xin lỗi, bà ấy yêu cầu không ai làm phiền và chỉ thành viên trong gia đình được phép thôi.

– Chúng tôi chỉ muốn xem đứa bé, chỉ một lúc thôi, không làm phiền ai đâu.

– Ồ… Tôi xin lỗi khi phải nói điều này nhưng đã có sự cố trong khi sinh…Đứa bé đã chết trước khi bác sĩ có thể đưa nó ra. Tôi rất tiếc vì sự mất mát này.

Họ đốt bảng cầu cơ vào chiều hôm đó và không bao giờ chơi nữa.

Tên dịch giả: Kuro_neko
Nguồn: adictionn


Bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.