[Chuyện có thật] Cẩn thận những lời bạn nói với trẻ con


tre%2Bcon

Chúng không có lý do gì để tin rằng bạn đang nói dối cả.

Con trai Adam của tôi đã luôn là một đứa trẻ ít nói. Bạn biết loại đó đấy; là loại người thích khám phá nhưng lại ít khi bộc lộ tính cách của mình ra ngoài, là đứa sẽ ngồi thu lu trong góc phòng cắm đầu nguệch ngoạc vào tập học trong khi những đứa trẻ khác chạy nhảy tưng bừng xung quanh. Nhưng thằng bé lại rất vâng lời, dù đôi khi trông nó có vẻ như đang lờ bạn đi vậy.

Con gái Kimmy của tôi thì lại là một đứa trẻ rất hiếu động; liều lĩnh và ồn ào, với cái sở thích rất đơn giản là vọc mọi thứ vật dụng có trong nhà. Con bé không bao giờ suy nghĩ phức tạp về điều gì cả, thay vào đó nó lại thích chọn cách đâm đầu vào tất cả trước hơn, thường là đâm vào tường, mà không hề nghĩ đến hậu quả việc nó làm sẽ đem lại. Dù thế, con bé lại là một cô bé con rất mạnh mẽ, nó yêu gia đình và bạn bè mình từ tận sâu trong đáy lòng.

Kimmy đột nhiên mắc bệnh bạch cầu. Con bé chỉ mới năm tuổi. Trong suốt một vài tháng nó đã được chữa trị bằng cách tiêm thuốc; cuối cùng thì bác sĩ mới chịu ra tay và làm một cuộc xét nghiệm máu. Bệnh bạch cầu lymphoblastic cấp tính; một căn bệnh cực kì khó chữa. Nhiều tuần liền trải qua quá trình hóa trị, và Kimmy lại có thể chịu đựng được tất cả. Adam sẽ ngồi bên cạnh con bé bất cứ khi nào nó có thể. Chúng thường không nói chuyện mà chỉ ngồi đó và cảm nhận sự an tâm do đối phương mang lại. Thằng nhóc sẽ ngồi bên cạnh con bé suốt qua những quãng thời gian đáng sợ; nắm chặt lấy tay con bé trong khi nó đang gắng dũng cảm chịu đựng nỗi đau mà mũi kim tiêm mang lại. Kimmy rất ghét kim tiêm, nó rất sợ những mũi kim khổng lồ mà họ găm vào da mình, nhưng chỉ cần Adam ở đó và nắm chặt lấy tay nó thì mọi cơn sợ hãi đều sẽ dần phai đi. Giữa chúng như có một sợi dây nối vô hình không thể cắt đứt, là loại dây nối chỉ có thể được hình thành bằng cách chia sẻ cùng một dòng máu. Adam sẽ làm mọi thứ cho Kimmy, và con bé cũng vậy.

Adam chỉ mới bốn tuổi, nhưng thằng bé hiểu rõ tất cả, hoặc ít nhất là chúng tôi nghĩ thế. Nó chưa bao giờ tỏ ra hiểu biết cả, và rất hiếm khi đặt câu hỏi. Đôi khi, những hành động hờ hững của nó sẽ khiến tôi cùng vợ mình hoảng sợ, cho rằng có lẽ nó không thực sự hiểu tình trạng hiện tại mà Kimmy đang mắc phải. Tuy nhiên, đôi lúc, thằng bé lại tỏ rõ rằng nó chắc chắn biết chuyện gì đang xảy ra. Nó sẽ hỏi tôi về cái chết, và tôi thì sẽ dối lại.

“Nếu Kimmy mất đi, thì chị ấy sẽ đến một nơi tốt đẹp hơn ở trên thiên đường, nơi chị ấy sẽ được hạnh phúc”. Gia đình tôi theo đạo Thiên Chúa, mặc dù khi lớn lên thì đức tin của tôi có phai mờ đi đôi chút. Tuy nhiên, tôi nghĩ rằng quan niệm đó sẽ tốt hơn cái hiện thực khắc nghiệt tôi đang phải đối mặt; rằng chết là hết. Adam dường như được an ủi hơn khi nghe thế, và thằng bé thường nói như vậy cho Kimmy nghe để động viên con bé gắng vượt qua những đợt hóa trị.

“Ngay cả khi việc chữa trị không thành công; cuối cùng rồi chị cũng sẽ được hạnh phúc”. Những lời ngọt ngào đó; chúng luôn khiến Kimmy mỉm cười.

Ngay cả thế, vẫn còn rất nhiều câu hỏi quanh quẩn trong tâm trí non nớt của thằng bé.

“Tại sao chị Kimmy lại đau đến thế?”.

“Chị đã làm gì mà phải chịu vậy?”.

“Tại sao chúng ta không thể được hạnh phúc ở đây?”.

Những câu hỏi mà tôi không thể trả lời. Tôi đành nói cho thằng bé nghe thứ mà tôi nghĩ sẽ trấn an được cho nó.

“Những người nào khi còn sống phải chịu đau khổ bao nhiêu thì lên thiên đường sẽ được hạnh phúc bấy nhiêu”. Adam trông có vẻ an tâm khi biết rằng Kimmy sẽ được đến một nơi tốt đẹp hơn, dù cho chúng tôi vẫn đang nhen nhóm ngọn lửa hy vọng rằng con bé sẽ sống, sẽ vượt qua được căn bệnh này.

Dù tôi có ghét phải thừa nhận cách mấy, tôi cũng phải nhận thức rõ rằng Kimmy khó mà có được một cơ hội. Trong suốt những đợt cuối cùng của lần hóa trị thứ hai, con bé mắc thêm bệnh nhiễm trùng máu. Nó nhanh chóng vượt ra khỏi tầm kiểm soát, và bác sĩ không còn cách nào khác ngoài dừng việc chữa trị hiện tại để tránh cho bệnh tình nặng thêm. Thời gian còn lại của Kimmy đang bị rút ngắn, và chúng tôi chỉ còn cách cố gắng cô đọng lại những giây phút cuối cùng con bé còn tồn tại trên thế giới này.

Khi số ngày sống còn lại của Kimmy dần ít đi, chúng tôi đã tìm được cách để chuyển con bé về lại nhà mình, để nó có thể ra đi thanh thản trong vòng tay của người thân. Ít nhất một trong số chúng tôi đã luôn ở bên cạnh con bé ngay từ lúc bắt đầu. Adam luôn ở bên con bé mỗi khi nó rảnh, thư giãn và im lặng cảm nhận sự đồng cảm từ cả hai. Thằng bé thường nói với tôi rằng nó ở đó để chắc rằng chị nó sẽ được hạnh phúc. Tôi chỉ có thể cười trước cái tính cách “già trước tuổi” của thằng nhóc này.

Một tuần sau khi nhiễm bệnh, Kimmy chỉ còn lại hai ngày để sống. Con bé hiện đang vô cùng đau đớn; chỉ nhìn con bé trong tình trạng đó thôi cũng khiến chúng tôi đau lòng. Tôi không bao giờ muốn rời bỏ nó, nhưng tôi không thể chịu đựng việc quan sát nó chết dần chết mòn trong tay mình được. Việc này cũng ảnh hưởng đến Adam, một việc rất bất thường bởi thằng bé ít khi biểu lộ cảm xúc của mình trừ những lúc nó bộc lộ chúng qua lời nói. Có một lúc, khi nghe chúng tôi nói rằng ngày hôm nay sẽ là ngày cuối cùng của Kimmy, Adam muốn được ở riêng một mình cùng với con bé. Nó muốn được chia sẻ sự đồng cảm với chị mình một lần cuối cùng. Làm sao chúng tôi có thể từ chối đây?

Chúng tôi để chúng một mình trong vòng khoảng ba mươi phút, đi lên tầng trên, nhìn vô định vào cái TV mong rằng Adam sẽ không khóc thét lên khi nhận ra chị mình đang chết dần. Khi trở lại dưới lầu, tôi có thể cảm nhận được có gì đó không đúng. Có một mùi lạ bay trong không khí, và không gian của hành lang lại trở nên nặng nề. Chúng tôi rẽ vào hướng phòng của Kimmy. Lúc đầu tôi không thể tin vào mắt mình. Đó là một khung cảnh hỗn loạn và mơ hồ. Cơ thể bất động gầy gò của Kimmy ườn ra bên trên căn giường dựng tạm. Một chất lỏng màu đỏ thẫm chảy ra từ những vết kim đâm nhỏ rải đầy trên da con bé. Tôi nhìn thẳng vào khuôn mặt nó, vào đôi mắt trống rỗng, vô hồn của nó. Con bé cứ như đang nhìn tôi trong hoảng loạn. Miệng nó được dán dính bằng một lớp băng dày. Không ai có thể nghe thấy tiếng con bé hét. Tôi cảm thấy sự giận dữ trỗi lên bên dưới sự khiếp sợ đang có. Ai lại dám làm điều này với đứa con gái bé bỏng của tôi? Tôi chỉ cần nhìn về phía cuối giường để tìm được câu trả lời.

Adam vẫn đang cầm trên tay mũi kim. Thằng bé đang run rẩy. Những vết máu loang lổ trên làn da nhợt nhạt. Thằng bé quay lại nhìn tôi, sự ngây thơ in đậm sâu bên trong đôi mắt của nó.

“Kimmy giờ sẽ là người hạnh phúc nhất trên thiên đường phải không, thưa bố?”

Tôi không thể trả lời câu hỏi đó được.

Tên dịch giả: Arysa
Nguồn: Be careful what you tell your children


Bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.