[Chuyện có thật] Những con búp bê


Hồi nhỏ, tôi chẳng bao giờ đặt câu hỏi về con nguời và những chuyện riêng của họ. Tôi là một đứa trẻ bình thường làm những gì mà một đứa trẻ bình thường vẫn làm: Chơi đùa ngoài trời, chơi đến trầy da, trèo cây, và đi chân đất suốt những tháng mùa xuân và mùa hạ. Chỉ dạo gần đây tôi mới nhớ về một số sự kiện thời thơ ấu; mấy chuyện mà bạn thường bỏ qua khi còn nhỏ vì chuyện người lớn, con nít không hiểu được. Chuyện ấy xảy ra khi tôi khoảng 10 hay 11 tuổi gì đó, và tất cả đều là sự thật.

Bố mẹ tôi li hôn từ khi tôi còn rất bé và tới tận bây giờ tôi vẫn không nói chuyện với bố vì nhiều lí do phức tạp. Mẹ tôi thì tái hôn vài năm sau đó, khi tôi vẫn còn khá nhỏ, và rồi tôi đến sống với mẹ trong ngôi nhà mới mà mẹ và duợng đã cùng mua khi mẹ tôi phát hiện mình đã mang thai với ông ấy. Tôi rất vui khi có em gái và phòng riêng, trong một ngôi nhà vừa mới vừa lớn hơn nhiều so với nơi mà tôi đã ở cùng mẹ trước đây.

Vài năm sau đó, khi tôi lên mười, tôi đã có hai em gái, và một cậu em trai bé tí. Chúng sát tuổi nhau, và ở cái tuổi mà ngay cả nhóc em trai của tôi đã tập đi rồi. Khi thời tiết ấm áp, chúng tôi ra ngoài từ sáng sớm cho đến khi mặt trời lặn, sân sau là nơi chúng tôi có thể trèo cây này cây nọ hay có thể chơi xích đu. Sân nhà tôi nối với sân nhà hàng xóm nữa, và chúng được phân cách rõ ràng bởi một khu vườn của nhà bên ấy, đánh dấu phạm vi chúng tôi có thể chơi đùa trên sân nhà mình là bao nhiêu.

Hàng xóm nhà tôi là một phụ nữ lớn tuổi sống một mình (tôi không thể nhớ nổi tên bà ấy, nhưng hình như nó khá là kì cục, cái tên mà cháu chắt nhà bà luôn gọi bà). Thật ra bà có một người chồng, nhưng vì ông sở hữu một dịch vụ cắt tỉa cây cảnh nên ông thường đi làm lúc sáng tinh mơ và về nhà rất muộn. Tôi ít khi gặp ông và khi đã gặp rồi, chúng tôi rất sợ ông vì ông có thái độ rất cục cằn và vì cả cách ông nói chuyện với vợ mình nữa. Ông ta cứ như người xa lạ đối với bọn tôi và cả với vợ ổng, vì cả ngày ông chẳng ở nhà. Ngay cả khi tôi đã lên mười, tôi vẫn nghĩ chắc hẳn đấy chỉ là cái nhà trọ đối với ông chứ chẳng phải là “nhà”.

Bà hàng xóm ấy hình như gặp vấn đề về cả thể chất lẫn tinh thần thì phải. Bà đi khệnh khạng trên sân nhưng lại chẳng thèm dùng gậy. Bà gọi bọn tôi lại – khi bọn tôi đang chơi đùa trên sân nhà mình – và ngỏ ý mời bọn tôi vào nhà và xem búp bê. Thật lạ là tôi chẳng sợ chuyện này. Nhưng giờ nếu ai mà mời tôi vào xem búp bê như thế thì khác. Thỉnh thoảng nếu mẹ tôi nghe được những lời đó, mẹ luôn bảo chúng tôi nhất quyết không được nghe theo bà hàng xóm ấy, không được vào nhà bà nếu không có mẹ ở đó trông chừng. Mẹ tôi chẳng bao giờ hứng thú với việc trò chuyện với hàng xóm, nhưng thỉnh thoảng bà vẫn ngồi ngoài hiên và trò chuyện về chuyện làm vuờn hay đại loại thế một lát.

Cháu chắt của bà hàng xóm đến thăm không thường xuyên lắm, chủ yếu là cháu trai bà, nó gần bằng tuổi bọn tôi và vì thế nên bọn tôi hay chơi với nhau. Tuy nhiên có một lần, vào cuối tuần, cháu chắt bà đã không đến thăm.

Đứa em gái lớn nhất chơi với tôi cả ngày và lúc ấy cũng gần bữa tối rồi. Mấy đứa khác thì vì cãi nhau nên đã bị mẹ cấm túc trên phòng cho tới lúc ăn. Lúc đó là một khoảng thời gian kì lạ khi hoàng hôn sắp tắt, chúng tôi đang ráng trèo lên một cái cây nằm sát cạnh khoảng đất vô chủ giữa sân nhà tôi và nhà hàng xóm. Và rồi hai đứa tôi lại nghe thấy giọng nói quen thuộc từ bà hàng xóm điên, mời chúng tôi vào nhà xem búp bê nếu muốn – khi chúng tôi đang lộn ngược trên cành cây.

Chuyện là vậy đấy. Tôi nổi cơn tò mò, em tôi cũng thế vì dạo này nó đang bị cuồng búp bê Barbie. Tôi nắm tay em và hai đứa tôi nhận lời bà, bỏ ngoài tai lời mẹ dặn đang vang lên ong ong trong đầu, rằng bọn tôi chớ nên vào nhà người lạ. Nhưng, với tôi, bà ấy là hàng xóm mà. Chúng tôi gặp bà gần như mỗi ngày. Bà ấy đâu phải người lạ, chỉ là một phụ nữ đơn độc thôi.

Mới đứng trước lối vào, tôi đã ngửi thấy mùi phân mèo nồng nặc. Tôi và nhỏ em biết là phải cư xử lịch sự nên cố gắng không bịt mũi lại một cách bất lịch sự. Bà hàng xóm cứ hỏi chúng tôi xem bà có nên pha một tí nước chanh đặc biệt cho chúng tôi không, làm bọn tôi phải từ chối mãi. Và cuối cùng thì bà cũng nhớ được lí do bà mời tụi tôi vào nhà nên dắt chúng tôi lên lầu để chiêm ngưỡng bộ sưu tập búp bê của bà.

Chúng tôi bước đi và mùi phân mèo càng lúc càng nồng nặc hơn. Tôi nhớ nó rõ lắm. Trên ấy có hai căn phòng ngay cạnh nhau, đều là phòng nghỉ của khách thì phải, tôi đoán thế. Tóc gáy tôi dựng ngược khi tôi đứng trước cửa căn phòng đầu tiên, lắng nghe bà ta huyên thuyên về mấy con búp bê. Cảnh tượng ấy vẫn còn trong đầu tôi cho tới bây giờ. Từng hàng búp bê mang phong cách của thời Victoria nằm im bất động, con mắt thủy tinh của chúng cứ nhìn bọn tôi chằm chằm, trang phục thì sắc sảo và bụi bặm. Căn phòng bên cạnh cũng thế; mấy con búp bê chiếm chỗ nhiều tới mức khó mà vào phòng một cách thoải mái được.

Tôi nhớ lúc ấy tôi có cảm giác như quần tôi bị giật mạnh, dọc viền quần, khi bà ta lảm nhảm về tên riêng của mấy con búp bê, cả ngày sinh của chúng và đủ thứ nữa. Nghe bà nói về chúng như thể bản thân chúng là những sinh vật đáng sợ (ẩn sâu bên trong), nhưng khi tôi nhìn xuống thứ đã giật quần tôi ban nãy, thì (ánh mắt) tôi lia thấy một mái tóc quăn xẹt qua trong khóe mắt tôi.

Có một con búp bê, nằm ngay cạnh tôi, tay nó đặt trên bụng. Tim tôi muốn ngừng đập luôn và tôi vội vàng lùi lại. Em gái tôi mặt cắt không còn một giọt máu. Nó cũng thấy thứ đó như tôi, nhưng mắt nó lại nhìn vào chiếc giường trong căn phòng đối diện mà đứng ở đây chúng tôi vẫn có thể nhìn thấy.

Vẫn là mái tóc quăn mà tôi thấy thoáng qua lúc nãy. Nó là tóc trên đầu của một con búp bê đứng bất động, đối mặt với chúng tôi, trên chiếc giường dành cho khách. Lúc trước nó không hề nằm ở đó.

Chúng tôi liền bịa ra một câu chuyện xạo rằng chúng tôi nghe thấy tiếng mẹ gọi về vì bữa tối đã sẵn sàng, câu chuyện mà bà hàng xóm phải đồng ý và bà đổ thừa do lãng tai… Bà ta trông có vẻ không vui, nhưng chúng tôi chuồn lẹ từ căn phòng khách thứ hai, xuống lầu và ra khỏi nhà.

Khi chúng tôi về tới nhà rồi, đứa nào cũng tái mét và run rẩy. Chúng tôi không hề nói với bất kì ai khác về những gì mà chúng tôi đã thấy hôm ấy, và chúng tôi tránh nói về chuyện đó. Em gái tôi vẫn xác nhận ngắn gọn là nó thấy điều khủng khiếp mà tôi thấy, và cũng từ lâu rồi chúng tôi đồng ý rằng chúng tôi hiểu lí do vì sao chồng bà hàng xóm không ở nhà mỗi ngày.

Translator: Purple Witch Marie
Editor: Bou
Nguồn: Reddit.com


Bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.