[Chuyện có thật] Tôi là một tài xế Uber ở Los Angeles, và tôi sẽ không bao giờ quên được vị hành khách này


uber%2Bghost

Uber: giống như Grab Taxi của Việt Nam ấy

Đến từ một nơi không đông dân cư lắm từ phía Tây, bạn sẽ phải chuẩn bị tinh thần để gặp một đống người kỳ lạ và những chuyện điên rồ trong thành phố. Los Angeles không hề tệ chút nào. Cho dù có là bị chĩa súng vào đầu trước cửa căn hộ của tôi, hoặc bắt gặp một người vô gia cư bị rượt đuổi dọc con đường khu phố Thái, tất cả đều lạ lẫm đối với một ngừoi đến từ Indiana như tôi.

Có cả hàng tá thằng như tôi ở thành phố này. Tôi đến Los Angeles để theo đuổi nghệ thuật như bao thằng ngu khác. Mẹo để sinh tồn ở thành phố này là bạn phải kiếm được một công việc mà bạn có thể vừa duy trì được chi phí sống trong khi đó vẫn giữ được khả năng ứng biến linh hoạt để có thể tiếp tục tham gia các buổi thử giọng và gặp mặt. Thật may cho bạn, Uber và Lyft là hai sự lựa chọn tuyệt cmn vời . Khi bạn đăng ký lái xe, bạn sẽ được dặn dò trước rằng thỉnh thoảng sẽ nghe được câu chuyện ngu si nhảm nhí và người ta sẽ dạy bạn phải nói gì hoặc làm gì khi nghe phải mấy chuyện này. Tôi luôn mang theo một con dao nhỏ bên mình, mặc dù không được phép mang theo vũ khí nhưng thử nghĩ xem bạn sẽ bất lợi thế nào nếu như có một thằng điên ngồi ngay sau bạn. Không tin hả, vậy thì gúc gồ cái video về thằng (cựu) tâm thần cuồng tín ở Taco Bell tấn công tài xế Uber ở Orange Country đi… Ý gớm

Tôi đã lái cho cả hai dịch vụ này khoảng một năm, và tôi chưa bao giờ gặp sự cố nào cả. Ừ thì đã có thằng ngu nào đấy học ở UCLA cố đấm bể cửa kiếng sau xe của tôi hôm thứ sáu vừa rồi trong lúc say nhưng tôi nghĩ chắc ai cũng gặp qua một hai lần rồi. Gần đây có nhiều chuyện đã xảy ra, tôi ngừng lái xe kể từ khi tôi gặp cô ấy 2 tuần trước.

11:45 trong một buổi tối thứ tư. Ở đây không cần biết đó là thứ mấy, mọi người cứ ra đường và quẩy cuồng nhiệt thôi, bạn ít khi phải đợi lâu để được gọi đi. Tôi đang đổ xe ở Santa Monica và Cahuenga lúc tôi nhận được cuộc gọi. “Đến đón Carol ở vị trí cách đó 0.4 dặm.” Chơi luôn Carol !! Tôi lái xe đến địa chỉ được giao nhưng chẳng có ai ở ngoài cả. Chuyện thường thôi . Tôi bắt đầu vọc cái đài radio và bỏ vào mấy cái đĩa AUX lỡ như em Carol có muốn nghe vài bài nhạc nhẹ nhàng đằm thắm, và rồi cái cửa xe bên phải mở ra. Tôi nhìn qua và bắt đầu bối rối. Carol là một bà già . Cỡ 80 tuổi là ít nhất. Cũng hơi lạ khi thấy một bà cụ đi quẩy đêm vào giờ thế này, nhưng tôi đã từng tiếp vài người già cỡ tuổi này nên tôi tiếp tục lái như không có gì. “Tối nay thế nào, Carol?” tôi hỏi. Nhưng bà ấy không trả lời. Bà ấy chui vào xe rồi đóng của một cách khó khăn. Tôi liếc mắt nhìn qua kiếng hậu để nhận diện khuôn mặt bà ấy. Không một cảm xúc, cứ như thể thằng Will Smith vừa bắn một tia Nueralyzer vào mặt bà ấy. “Hôm nay chúng ta sẽ đi đâu đây?” Không trả lời. Bà ấy không nghe rõ ư? Hay bả không biết tiếng Anh? Rồi điện thoại của tôi kêu beep, “Địa điểm mới được đặt: 1500 N đại lộ Vermont.” Và tôi bắt đầu lái xe.

Nó không hẳn là một tuyến đường dài nhưng tôi muốn bắt chuyện thêm lần nữa. Thường sẽ rất dễ nhận biết một người đang có tâm trạng để tám hay không. “Bà có phải là người Los Angeles không?” Tôi hỏi một lần cuối. Tôi nhìn qua kính chiếu hậu và thấy bà ấy đang nhìn chằm chằm vào tôi. Bà ấy như thể muốn xé xác tôi ra. Với một giọng nói trầm đục và chát chúa, bà ấy trả lời: “Nếu tao là mày thì tao sẽ không quan tâm về mấy chuyện đó.” OK, được rồi bà già. Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ lái xe đưa bà đến chỗ đó.

Chúng tôi còn cách điểm dừng khá xa thì bà ấy lên tiếng: “Cho tao xuống ở ngã tư tiếp theo.” Tôi nhìn lên kính chiếu hậu, ánh mắt bà ấy vẫn liếc tôi. “Bà có chắc không, chúng ta còn cách khá xa—” “CỨ CHO TAO XUỐNG Ở NGÃ TƯ KẾ TIẾP.” bà ấy quạc lại tôi. Tôi thắng m* nó cái xe. Tới ông già nhà tôi còn chưa dám lên giọng như thế khi ông ấy muốn sự chú ý. Tôi muốn bà ta cút khỏi xe, nên tôi đã vui vẻ nghe theo và dừng xe lại. Tôi đỗ lại một khu vắng vẻ và yên tĩnh, cách đại lộ Fountain vài khu nhà. Tôi quay đầu lại và định nói vài câu gì đó như “Buổi tối tốt lành.” nhưng khi tôi quay đầu lại, bà ấy đã rướn người tới ghế tài xế, cách mặt tôi vài centimet. Tôi cứng người. Tôi không thể nhìn bà ấy. Tôi chỉ dám nhìn xuống khoảng trống giữa ghế tài xế và ghế khách.

Hơi thở của bà ấy là một thứ tôi sẽ không bao giờ quên chắc thơm lắm . Nó nặng nề theo một nhịp khác lạ. Cứ như nhịp tim đập nhưng theo cách kỳ lạ hơn. Bà ấy đặt ngón trỏ và ngón giữa lên vai tôi. Và rồi hai mắt chúng tôi chạm nhau. Tôi sợ vãi tè. Tay bà ấy lạnh ngắt. Lúc đó tôi đang mặc cái áo hoodie hiệu Colt mà tay bà ấy cứ như đá chạm trực tiếp lên da. Mắt bà ấy mở to, nhưng chúng màu đen, cứ như thể mấy con mụ lên đồng ấy, nhưng buồn bã, và ẩn chứa một tí gì đó thuơng hại. Nỗi sợ của tôi biến mất. TRước khi tôi phản ứng kịp bà ấy bước ra khỏi xe, quay đầu lại và nói ba từ làm thay đổi cuộc đời tôi mãi mãi: “Đi cầu thang.”

Tôi nhìn bà ấy bằng ánh nhìn: “Cái đ*o gì cơ?” Nhưng bà ấy không nói lại, bà ấy lùi về và chui ra khỏi xe. Tôi ngồi đó thẫn mặt ra nhìn bà ấy chậm rãi đi vào một tòa nhà xập xệ ở gần đó và ra khỏi tầm mắt tôi. Chuyện Đ*O gì vừa xảy ra thế? Tôi không nhận thêm chuyến nào tối hôm đó. Tôi tắt ứng dụng trên điện thoại và lái xe về căn hộ tôi ở phố người Hàn. Và tôi vẫn đang ngồi trong căn hộ đến hiện tại, hai tay ôm chặt lấy đầu cố tâm niệm lại rằng chuyện gì đã xảy ra.

Tôi lách vào bằng cửa sau của căn hộ tám tầng. Tôi sống ở tầng 7. Nơi này được xây từ những năm 1940 rồi. Lúc tôi về là đã 12:30, và tôi vô tư nhảy ngay lên cái cầu thang thoát hiểm phía sau căn hộ. Bình thường thì tôi lười bỏ bà nên hay đi cái thang máy ọp ẹp. Lúc đang đến tầng 4 thì tôi nghe thấy tiếng… KÍTTTTTTT!!!! BÙMMMMM BÙMMMMMMM!!! CHIÚUUU CHIÚUUUU

Động cơ thang máy đã được bảo trì ngày hôm trước và tôi nhớ rõ có miếng giấy thông báo nhét vào khe cửa của chúng tôi khoảng một tuần trước. April, một cô em XINH ĐẸP đã nhảy lên cái thang máy ở tầng 8 để lấy đồ giặt khô ngay vừa lúc tôi về đến nhà. Hai trong số đống dây cáp đứt và cái thang máy rơi ngay xuống tầng trệt. Rơi 7 tầng. Gia đình April đến để lấy đồ đạc của cô ấy một tuần trước, còn tôi thì cứ suy nghĩ mãi về lời nói của Carol:

“Đi cầu thang.”

Người dịch: Tố Tố
Nhóm dịch: Consternated Team
Nguồn: Reddit


Bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.