[Chuyện có thật] Tôi sẽ không bao giờ quay lại Việt Nam nữa


Vì cũng là 1 người cuồng đọc truyện trên nosleep, hôm nay tôi quyết định chia sẻ vài câu chuyện khá hay nghe từ đứa em họ.

Sau khi nghe vài truyện ma chúng tôi có bàn luận 1 chút về việc đã đứa nào từng gặp hiện tượng tâm linh trong đời sống hay chưa. Rốt cuộc là cả hai đứa chúng tôi đều đã trải qua vài chuyện nho nhỏ khi từng đi đến Việt Nam cách đây nhiều năm rồi. Lúc bấy giờ chúng tôi mới có thể lắp ráp lại chuyện trước kia để cả hai cùng hiểu được thực chất đã có chuyện gì xảy ra. Cảnh báo là câu chuyện sau đây có thể khá dài vì tôi muốn đi càng chi tiết vào vấn đề càng tốt.

Mùa hè năm 2002, gia đình tôi cùng tôi và Mike, đứa em họ tôi và bố mẹ nó cùng nhau đi 1 chuyến du lịch đến Việt Nam, cũng là nơi chôn rau cắt rốn của bố mẹ hai gia đình. Trong cái tháng mà chúng tôi ở chơi tại đây, chúng tôi nghỉ lại tại nhà của ông bà chúng tôi (ông bà ngoại tôi còn với thằng em họ tôi thì là ông bà nội nó). Ngôi nhà này ở Sài Gòn, Việt Nam.

Chiều rộng phía trước nhà rất hẹp song nhà lại rất dài, giống hệt như căn nhà màu xám trong bức hình này.

buc%2Bhinh

Bản thân căn nhà này lại khá là cũ rồi và có lẽ là được xây trước chiến tranh Việt Nam. Nhà được xây 5 tầng lầu. Lý do mà ngôi nhà này phải xây cao như vậy là vì mùa mưa hàng năm sẽ có nhiều mưa đến độ mà cả tầng trệt của nó sẽ ngập trong nước hàng tháng trời. Cũng phải đến 20 năm trước thì chính phủ mới cho lắp đặt hệ thống thoát nước để ngăn chặn tình trạng lụt lội này. Ngày nay, tầng 1 ngôi nhà được chia ra làm hai khu. Khu thứ nhất ở mặt tiền nhà thì để làm cửa hàng bán thiết bị, dụng cụ học tập của ông bà tôi, còn mặt sau thì là để đặt bếp và phòng ăn. Ông bà tôi không phải là người chủ đầu tiên của ngôi nhà này; họ mua lại căn nhà này hồi thập niên 70 để cho con cái được đi học ở trường tốt hơn trong quận.

Mẹ tôi đã sống hơn nửa đời của mình trong ngôi nhà này và bà ấy bảo tôi rằng bà ấy rất ghét quãng thời gian sống ở đây. Trước khi cưới bố tôi và dọn ra ở riêng thì mẹ kể là khi phải ở nhà một mình bà luôn luôn cảm thấy có 1 sự khó chịu, bất an, đặc biệt là về đêm. Mặc cho tôi dò hỏi thế nào, mẹ vẫn không bao giờ trả lời thẳng thừng lý do tại sao bà ấy lại sợ đến thế. Điều duy nhất mà tôi biết được từ bà ấy là mẹ luôn luôn có một cảm giác bất an, không chỉ mẹ mà cả người chị em đã chết của mẹ lúc trước cũng vậy. Tôi hỏi mẹ xem liệu giờ khi chúng tôi quay lại nơi này, bà ấy còn thấy như thế nữa không thì mẹ bảo tôi là cảm giác đó đã biến mất rồi. Cảm giác ấy đã tan đi kể từ khi bà ấy lấy bố tôi và sự kinh sợ cũng theo đó mà biến mất. Vào lúc ấy đứa em họ và tôi mới có tầm 8-9 tuổi nên chúng tôi coi việc khám phá ngôi nhà là một ‘công việc’ nghiêm túc. Cái thang trong nhà được xây kiểu mà 3/4 của mỗi tầng thì chứa phòng còn lại thì là cầu thang ấy. Với cái thang kiểu này chúng tôi có thể nhìn thẳng xuống từ chỗ cầu thang tầng bốn và thấy được các bậc thang của tầng 1. Lầu 2, 3 và bốn đều có phòng cũ của mẹ tôi cùng chú bác của tôi.

Khi leo được đến tầng 5 chúng tôi đã mệt lử người rồi do căn nhà này quá rộng. Chúng tôi quyết định sẽ ngồi nghỉ ở bậc thang cuối cùng đi lên tầng 5. Tầng này của nhà trông khác hẳn so với các tầng khác. Tầng này không hề có giấy dán tường hay cửa sổ chi hết, và cả khu vực gần như thật khó nhìn thấy gì vì ánh sáng từ tầng 4 không đến được đây. Tôi chỉ có thể thấy được rằng tầng này được để nguyên xi măng hay phủ lớp sơn màu xám sao đó vì cả khu vực ấy gần như chả có màu sắc chi cả. Cách bố trí tầng này cũng y hệt như các tầng khác ngoại trừ có 1 cái phòng phía bên trái tôi có cánh cửa trông khác hẳn các cánh cửa khác trong nhà. Cánh cửa này cũng có màu xám như tường nên tôi đoán nó được làm bằng đá phiến hay sao ấy. Tôi còn chẳng nhận ra là có cửa ở đó nữa nếu như không có một cái khóa rỉ sét được gắn trên mặt cửa. Đứa em họ và tôi đều phân vân không hiểu tại sao một cánh cửa lại cần khóa từ bên ngoài như thế. Đang phân vân thì chúng tôi chợt nghe thấy tiếng chân bước vội lên trên cầu thang và lập tức hướng sự chú ý tới tiếng động đó.

Ông anh họ lớn hơn vừa lao từ tầng 4 lên chỗ chúng tôi nhưng dừng ngay lại trước bậc thang đầu tiên dẫn lên tầng 5. Ông anh này sống trong căn nhà này. Ông ấy nhìn chúng tôi và cố nặn ra 1 nụ cười nhăn nhó, rồi bảo chúng tôi đi xuống ngay, đương nhiên lúc ấy ông ấy nói bằng tiếng Việt rồi. Tôi hỏi vì sao thì ông ấy nói với giọng nửa đùa nửa thật là ở đó có con quái vật sẽ lột da chúng tôi ra ăn nếu chúng tôi chơi đùa ở đó vào buổi tối.

Cũng cùng lúc đó tôi nhận ra là trời sắp tối và cả căn nhà đang dần dần tối như cái tầng 5 đó. Chúng tôi chạy xuống cầu thang nhanh hết mức có thể đến chỗ ông anh họ đang cau có mặt mày. Ông anh này bảo chúng tôi đừng có đi khám phá căn nhà vào buổi đêm đấy. Vẫn còn khá tò mò tôi mới lại hỏi vì sao nữa thì ông này chỉ bảo rằng như thế để đảm bảo an toàn và kêu chúng tôi không bao giờ đi một mình lên tầng 5 mà không có người lớn cả.

Tôi nhanh chóng quên luôn chuyện này vì lúc đó cũng là giờ ăn tối rồi nên ngay sau đó tôi cũng quên luôn cả lời cảnh báo của ông anh họ. Sự kết hợp của việc thay đổi múi giờ, đồ ăn máy bay, thức ăn Việt Nam và cái nóng ở đây khiến cho cả hai chúng tôi bị đau bụng ngay khi đang chuẩn bị đi ngủ. Chúng tôi đều ngủ ở trong 1 phòng trên tầng hai còn người lớn thì ngủ ở tầng 3, tầng 4 là chỗ cái điều hòa đang chạy. Cả hai chúng tôi đêm hôm đó đều không ngủ được giấc nào ra hồn cả, do vừa nằm trên giường vừa đổ lã chã mồ hôi vì vóng và vừa khó chịu bởi những cơn đau bụng quặn ruột quặn gan. Tôi cũng chợp mắt được 1 lúc thì bị tỉnh dậy bở có ai đó châm chích nhẹ lên tay tôi. Thoạt đầu tôi cứ nghĩ đó chỉ là muỗi thôi nên cố lấy tay trái xua nó đi cho tới khi tay tôi đụng phải một thứ gì đó cưng cứng, âm ấm.

Mike đã đứng ngay bên cạnh giường tôi, người đầm đìa mồ hôi mồ kê. Nó rủ tôi đi vào bếp ở tầng 1 lấy nước uống cùng nó. Nó bảo vì tối quá mà nó lại không muốn đi một mình. Tôi nhìn vào đồng hồ và thấy nó chỉ 3:07 – tôi vẫn nhớ rõ vì hôm đấy là sinh nhật em họ tôi, mồng 7 tháng Ba. Trở lại câu chuyện, tôi bước ra khỏi giường và chúng tôi cùng nhau rời phòng.

Cả căn nhà tràn ngập một màu xám ngoại trừ mấy góc được ánh trăng soi sáng. Chúng tôi cũng đủ để nhìn rõ lối đi xuống cầu thang để đi từ từ, chậm dãi. Tôi ước gì mình biết được tất cả mấy cái công tắc đèn ở đây, nhưng đó mới chỉ là đêm đầu tiên của tôi ở đó thì làm sao mà biết được.

Khi chúng tôi vừa đặt chân lên tầng đầu tiên thì tôi đã cảm thấy một cảm giác kinh hoàng không kiểm soát được như thể đang bị chết đuối vậy. Tôi nhìn qua đứa em họ và thấy gương mặt nhăn nhó của nó khiến tôi hiểu ngay ra là nó cũng đang cảm thấy thế. Đó cũng là lúc chúng tôi thấy nó. Qua ánh sáng mờ ảo của mặt trăng qua khe cửa sổ chúng tôi có thể thấy một bóng hình ai đó ở trong bếp. Lúc đầu tôi cứ tưởng đó là người lớn nào đó trong nhà, song lúc đấy cảm giác nó không quen thuộc, mà gần như là không phải người ấy. Đến lúc này thì cảm giác kinh hãi kia đã làm tôi cứng đơ cả người rồi, nhưng may mà tôi cũng có thể ngồi xổm xuống để xem kỹ hơn nó là gì. Cái thứ đó đứng quay mặt vào tường, được ánh trăng chiếu vào lên nó ánh lên 1 màu xanh nhạt. Đó là 1 người phụ nữ mặc áo dài, nhưng bộ áo dài đó thấm vào người cô ta như thể bị ướt vậy. Mái tóc đen dài của cô ta chùm kín khuôn mặt, nhưng mái tóc đó cũng bù xù và ướt nhẹp như thể cô ta vừa đi mưa vậy. Vừa lúc đó cô ta chợt quay chầm chậm về phía chúng tôi.

Đầu óc tôi quay cuồng lảo đảo khi thấy cô ta không có chân, phía dưới cái áo dài chỗ chân cô ta chỉ có mảnh áo dài rách tả tơi. Cô ta bắt đầu lướt về phía chúng tôi, cái đầu cô ta gục sang phía bên trái 1 góc kỳ quái còn tay cô ta thì được cụm lại nhẹ nhàng ở bên hông. Khi ánh trăng chiếu lên lưng cô ta tôi có thể thấy được hai hố mắt to, sâu thẳm và tối đen, dù 1 phần tóc của cô ta đã che mất hai hốc mắt ấy.

Adrenaline trong tôi bắt đầu tăng lên và tôi đã thấy mình ba chân bốn cẳng chạy mất, vừa nắm cổ áo đứa em họ vừa kéo nó lên trên cầu thang. Đến lúc tôi tới được tầng hai rồi, tôi kịp quay lại nhìn 1 cái và thấy cô ta đã đi được nửa đường lên cầu thang. Tôi lùi lại về phía bức tường còn Mike thì chạy thẳng vào trong phòng mà đóng rầm cánh cửa lại, đúng là thằng hèn. Tôi càng lùi lại khi cô ta lướt về phía tầng hai, và chỉ còn cách chỗ tôi có 3 mét. Lại một lần nữa tôi chạy ngay lên cầu thang đến tầng ba và hoảng sợ khi thấy cô ta vẫn theo sát gót mình.

Tôi cố gắng leo lên những bậc thang cuối cùng khi phổi của tôi như muốn vỡ tung ra rồi. Tôi đã phải thở dốc và chỉ còn biết ngồi tuột xuống sàn tầng bốn và kéo lê người đến chỗ góc cửa nơi bố mẹ tôi đang ngủ. Dù tâm trí tôi đang ngập đầy nỗi sợ hãi và muốn gào lên thật to, song tôi thậm chí còn không thể cất lên nửa lời vì đang bận thở dốc. Khi cô ta đã tới gần tầng bốn thì tôi lại thấy được đôi mắt vô hồn của cô ta, mà đám tóc rối bù kia không thể che hết. Khi tôi nhìn vào đôi mắt ấy, tôi nhận thấy có 1 thứ nước âm ấm chảy dài xuống dưới chân tôi còn nước mắt tôi cũng đang lăn dài trên mặt. Cô ta đã đi tới bậc thang cuối cùng và đang cách tôi 1 khoảng chỉ bằng 1 cánh tay, xong cô ta không thèm nhìn xuống chỗ tôi đang ngồi co quắp người lại.

Cô ta thậm chí còn chẳng thèm đoái hoài đến tôi mà cứ tiếp tục leo thẳng lên cầu thang tới tầng 5. Tôi ngồi đó, cuộn tròn người lại như quả bóng và dõi theo cô ta lướt lên từng bậc cầu thang tới tầng trên cùng. Tôi chỉ có thể đoán là cô ta đã đi vào căn phòng bị khóa vì tôi chưa hề thấy cô ta đi xuống dưới cầu thang lúc tôi ngồi đó trong, có lẽ là hàng giờ liền. Tâm trí tôi sau khi trải qua việc này vẫn còn đang quay cuồng chao đảo.

Khi tôi bắt đầu hoàn hồn trở lại, tôi chầm chậm bước xuống chỗ phòng tôi, leo lên giường và ngủ một giấc thật sâu. Không còn cơn đau bụng nào nữa, không còn cảm giác nóng bức, ngay cả mùi nước đái khai nồng cũng không còn có thể đánh thức được tôi. Tôi rơi vào 1 giấc ngủ sâu và không bị gián đoạn.

Tôi đoán tâm trí chúng ta có cách vận hành thật quái lạ, vì tôi đã hoàn toàn quên khuấy mấy việc này cho tới tận khi thằng em họ tôi nhắc lại về nó. Xem ra là tâm trí tôi đã chặn ký ức đó lại, song tôi biết cả tháng đó khi tôi còn ở trong căn nhà ấy, ban đềm tôi không hề rời phòng mình ra ngoài lấy nửa bước. Tôi đấm 1 cú đau điếng vào tay thằng em họ vì dám bỏ tôi mà chạy ngày hôm đó, song cũng tha cho nó vì nếu là tôi chắc cũng làm điều tương tự. Tôi nghĩ là có 1 mối liên hệ nào đó giữa người phụ nữ này và mẹ tôi, vậy nên nếu các bạn, những độc giả cảm thấy đủ hứng thú với câu chuyện này thì tôi sẽ hỏi mẹ tôi về việc đó. Tôi biết căn nhà đó có cái gì không ổn và giờ thì ông bà tôi đều đang sống cùng tôi nên họ sẽ cho tôi biết thêm thông tin.

Tên dịch giả: Già trâu
Nguồn: Nosleep


Bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.