[Chuyện có thật] Why I Hate Sleeping Alone


Tôi nghĩ khá là hợp lý khi nhiều người không thích ngủ khi đang ở nhà một mình.

Ý tôi là, nếu đã quen sống một mình, thì điều này chẳng lạ gì nhưng nếu bạn đã quen sống trong một căn nhà nhộn nhịp người, việc đi ngủ khi trong nhà chỉ còn một mình mình thì khá là… lạ và mang lại cảm giác lo lắng, tôi nghĩ thế?

Vâng, tôi đồng ý, chuyện này hơi vớ vẩn. Có đứa nào lại không thể nhắm mắt và ngủ khi không có ai ở xung quanh?

Đó là một bản năng chúng ta có từ khi sinh ra, từ khi chúng ta còn nằm nôi hôi sữa.

Chúng ta khóc khi có người rời đi và bỏ chúng ta lại trong một căn phòng – ừm, tôi cũng có làm thế lúc nhỏ.

Lúc nào tôi cũng nghĩ về chuyện đó. Khi đang tắm, khi ở trường, khi đi chơi với bạn bè. Tôi tự nhủ rằng có lẽ chỉ là do tôi tưởng tượng. Hoặc có lẽ là do tôi quá dựa dẫm vào mẹ.

Khi bà không ở nhà, tôi không thấy lo nhưng khi sắp đến giờ ngủ mà bà không có ở nhà, tôi sẽ thấy cực kỳ sợ hãi.

Mồ hôi chảy đầy hai lòng bàn tay tôi và tim tôi thì đập nhanh hơn. Bụng tôi sôi sùng sục đầy căng thẳng để tôi nhận ra là, vâng, tôi đang sợ.

Chuẩn bị đi ngủ thật chậm chạp. Tôi cố tình làm thế đấy. Tôi lộn ngược quần áo ngủ từ trong ra ngoài rồi sau đó lộn chúng trở lại trước khi mặc vào. Một ống tay áo, rồi ống kia, đến ống quần, sau đó là cái còn lại.

Rồi tôi sẽ lật tung giường của mình lên. Tôi sẽ tháo hết ga giường ra và sau đó trải trở lại.

Tôi sẽ lấy ra, phủi bụi cho cái ga giường rồi sau đó trải lại thêm một lần nữa.

Trước khi ngủ tôi luôn luôn phải xuống dưới tầng, uống một cốc nước đồng thời kiểm tra những góc tường tối của căn nhà. Tôi khóa, mở khóa và sau đó khóa lại cửa trước và cửa sau của căn nhà, rồi đi vặn chặt khóa của từng cái cửa sổ để chắc chắn rằng chúng không thể bị ai mở ra được.

Tôi không bị hoang tưởng. Tôi cũng không bị chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế.

Chỉ là một vài việc tôi làm để kéo dài thời gian một chút trước khi tôi phải quay trở lại phòng để ngủ.

Tôi sẽ kiểm tra lũ mèo. Chúng luôn luôn ngủ say sưa và không một tiếng động nào có thể đánh thức được chúng.

Và rồi tôi sẽ phải bất đắc dĩ lê bước chân của mình trở lại phòng ngủ, đóng chặt cửa rồi lê thân vào trên giường. Tôi sẽ kiểm tra tin nhắn và email trong điện thoại trước khi kiểm tra cái đồng hồ báo thức hai lần.

Cái ý nghĩ nhắm mắt lại và bị bao phủ bởi bóng tối cùng sự im lặng như đang trêu ngươi tôi, sự lo lắng sôi sục trong bụng tôi như biến thành một đống axit bắt tôi phải đau đớn chịu đựng nỗi lo sợ ấy.

Nhưng lạ là, khi tôi thôi không nghĩ đến nó, khi tôi lờ đi tiếng gió rít bên ngoài cửa sổ, lờ đi tiếng nước nhỏ giọt trong phòng tắm phía bên cạnh, tôi ngủ rất ngon và luôn luôn thức dậy cảm thấy vô cùng vui vẻ, sảng khoái.

Tôi đã từng có những đêm ngủ ngon như thế.

Cho đến ngày 30 tháng Bảy 2012. Đó là một tối thứ Ba.

Mẹ tôi và em gái tôi đang ngủ say ở trong phòng của mình trong khi tôi vẫn còn đang chuẩn bị đi ngủ. Khi có người ở nhà thói quen của tôi khác đi một chút. Tôi không rề rà và chuẩn bị mọi thứ như người bình thường hay làm.

Vào khoảng 11 giờ khuya tôi chìm vào giấc ngủ.

Và có thứ gì đó đột nhiên đánh thức tôi dậy. Vào lúc 3:21 sáng, mắt tôi mở trừng trừng và đầu óc thì vô cùng tỉnh táo.

Não tôi tỉnh dậy và như sẵn sàng để trả lời những ‘mệnh lệnh’. Khi mắt tôi đảo vòng quanh căn phòng tối, tôi biết có gì đó không ổn.

Bụng tôi lại sôi sùng sục đầy lo lắng và tôi rời khỏi giường. Đôi dép đệm chân trên sàn phòng lạnh lẽo và tay nắm cửa bằng thép phản chiếu lại ánh sáng từ đèn đường bên ngoài. Đó là những gì tôi thấy được trong bóng tối.

Nó làm tôi nhớ về những game kinh dị, tiếng động khi tay nắm được vặn ra và cánh cửa bật mở.

Ánh đèn ở phía hành lang bên ngoài phòng ngủ của tôi đang nhấp nháy, chớp, tắt, chớp, tắt. Nó là thứ đã đánh thức tôi chăng? Không lạ gì khi nó bị hỏng như vậy, chúng tôi đã không hề thay một bóng đèn nào trong nhà kể từ khi chuyển đến đây sống nhiều năm về trước.

Nhưng việc bóng đèn nhấp nháy đột nhiên khiến cho mọi thứ trở nên đáng sợ hơn. Phòng tắm cạnh phòng tôi rất tối, cửa có mở hé một tí nhưng tôi lại không thể nhìn thấy gì bên trong cả.

Bên trái là hành lang dẫn đến phòng của Mẹ và em gái tôi. Đối diện là cầu thang dẫn xuống tầng dưới. Tất cả đều bình thường như mọi khi.

Tôi có thể nghe những tiếng thở đều trong những căn phòng và tiếng ngáy quen thuộc không lẫn vào đâu được của đứa em gái. Tôi mỉm cười và cảm thấy sự lo lắng đã biến mất.

Tôi vẫn không chắc thứ gì đánh thức tôi dậy vào giờ này nhưng mọi thứ vẫn ổn và tôi vẫn an toàn.

Chỉ để đề phòng, tôi nhẹ nhàng đẩy cửa phòng tắm và để cho ánh đèn nhấp nháy của hành lang soi vào trong.

Yep, phòng tắm vẫn bình thường.

Nhịp thở của tôi trở lại bình thường và tôi khá xấu hổ bởi sự lo lắng ngu ngốc của mình.

Tôi đổ lỗi cho cốc cà phê tôi uống trước khi đi ngủ và quyết định xuống tầng uống một ít nước để làm dịu cổ họng khô rát của mình.
Cả căn nhà chìm trong im lặng, tiếng động duy nhất phát ra là tiếng đèn sáng lên khi tôi bật lúc xuống dưới tầng. Lũ mèo vẫn ở chỗ cũ giống như đêm hôm trước, ngủ say trên sàn phòng bếp.

Chúng thậm chí không hề động đậy khi tôi lỡ vặn vòi quá mạnh và nước xổ ra quá nhanh.

Tắt đèn sau lưng, tôi liếc mắt sang cửa trước và nhận ra rằng nó vẫn chưa được khóa. Mẹ tôi chắc hẳn đã hơi đãng trí. Tôi đảo mắt và cầm lấy cái chìa.

Tiếng khóa cửa quen thuộc có làm những đôi tai của lũ mèo nhúc nhích một ít, nhưng chúng vẫn không thèm mở mắt. Khi quay trở về phòng tôi thấy rằng ánh đèn nhấp nháy phía hành lang đã tắt đi, để lại một cái hành lang bị bao bọc hoàn toàn trong bóng tối.

Dừng lại nửa chừng, tôi nắm chặt tay thang bằng gỗ.

“Ai đấy?” một giọng nói nhẹ nhàng vang lên từ phía đầu cầu thang. Tôi ngước lên, trông thấy một bóng hình tay đặt lên bên hông và tóc rối bù như ổ quạ.

Mặc dù tôi không thể thấy rõ, dáng đứng và giọng nói quen thuộc khiến tôi tự xấu hổ lần nữa cho sự lo sợ vô lý vừa nãy.

“Abby, Mẹ ạ”, tôi thì thầm, cố không đánh thức đứa em ở phòng ngủ gần đó, “con chỉ muốn uống một ít nước”.

Không ai nói gì cho đến khi tôi tiếp tục bước một bước về phía trước và Mẹ tôi khẽ cười trước khi quay lưng trở về phòng mình “mau trở về ngủ đi”.

Bà đóng cửa phòng ngủ vừa lúc tôi đi hết cái cầu thang. Tôi cắn chặt môi nghĩ về ‘bài học’ tôi sẽ nhận được vào sáng mai vì dám đánh thức bà lúc nửa đêm nửa hôm như thế này.

Ngay trước lúc tôi đóng cửa phòng ngủ, tiếng mở cửa kẽo kẹt lại khiến tôi chú ý.

Tôi trông thấy cửa phòng ngủ của đứa em gái mở ra nhưng bóng tối bên trong phòng lại che hết mặt con bé. “Chị đã đánh thức em đấy”.

Hay thật, tôi chỉ xuống tầng uống một cốc nước mà lại đánh thức cả gia đình. “Xin lỗi, Luce. Trở về ngủ đi”.

“Em không thấy chị ở đâu cả”.

“Ừm-” tôi nhướn người ra với tay tìm kiếm cái công tắc đèn hành lang “hình như đèn đã bị hỏng hay sao ấ-” tôi bị ngắt lời bởi ánh đèn hành lang nhấp nháy ngay sau khi tôi nhấn công tắc.

Lạ thật.

Ánh sáng có vẻ khiến cho Lucy khó chịu. Con bé lầm bầm và đóng sầm cửa.

Nhún vai, tôi trở về giường mình. Lúc đó là vào khoảng 3:59 sáng khi tôi cuối cùng cũng có thể ngủ trong khi liên tục nguyền rủa bộ não phản ứng thái quá của mình.

Lần này, thứ đánh thức tôi lại là tiếng cửa đóng mạnh. Gần 7:00 sáng và bên ngoài ánh nắng mặt trời rực rỡ soi rõ qua cửa sổ. Tôi nghe tiếng nói cười xôn xao ở dưới tầng và lầm bầm.

Nếu vụ này là để trả thù cho vụ tối hôm qua thì chẳng công bằng hay vui chút nào đâu.

Xỏ chân vào dép, đi băng qua căn phòng, tôi mở cửa và thấy đèn hành lang bật sáng. Nó không nhấp nháy nữa.

Tắt đèn đi, tôi xuống dưới tầng. Ngồi trên ghế bành trong phòng khách là mẹ tôi, mặc bộ đồ thể thao và cầm một cốc cà phê.

Bà trông có vẻ mệt mỏi. Chẳng lẽ việc bị tôi đánh thức hôm qua làm phiền bà đến thế ư?

Trước khi chuẩn bị bị bà la mắng, em gái tôi khập khiễng đi ra từ trong bếp, con bé cũng đã thay quần áo sạch sẽ và tôi khá sốc khi thấy chân nó bị băng bó.

Nó nhìn tôi cười chào buổi sáng rồi ngồi phịch xuống cái ghế đối diện mẹ tôi.

“Mọi người vừa đi đâu về à?” tôi hỏi, dựa lưng vào cửa.

Mẹ cười mỉm và chỉ ngón tay vào em gái tôi người đang đảo mắt vòng quanh “có vẻ ai đó quyết định lăn khỏi giường tối hôm qua và tự làm trật mắt cá chân”.

Nhướng mày, tôi nhìn sang đứa em đang gật đầu tán thành, “ngạc nhiên là chị không bị đánh thức”.

“Chị có thức vào lúc ba giờ sáng đấy, em bị sau giờ đó à?”.

Mẹ nhìn thẳng vào tôi “nó xảy ra lúc 12 giờ đêm, Abby. Mẹ và nó đã ở bệnh viện suốt đêm, chỉ mới trở về sáng nay thôi”.

“Không,” tôi thở nhanh và cố gắng xử lí đống thông tin vừa nhận được. Tôi sẽ không bị lừa bởi trò đùa này đâu “Con đã đánh thức mọi người dậy mà. Khoảng ba giờ sáng lúc con đi xuống dưới uống nước”.

“Chị đang mơ à” em gái tôi nhăn mặt “Em và mẹ đã ở bệnh viện suốt 6 tiếng đồng hồ liền. Chẳng hề về nhà lần nào. Hơn nữa, nếu chị đánh thức em tối qua chị hẳn đã có vài vết thâm trên người rồi”.

Mẹ tôi cười và nhấp một ngụm cà phê. Nỗi sợ hãi đã quay trở lại, nó sôi sục trong bụng tôi và nhanh chóng biến thành một đống axit khiến tôi cảm thấy buồn nôn.

Nhưng- nhưng- điều này thật vô lý.

Tôi chạy lên cầu thang, lao thẳng đến công tắc đèn hành lang và nhìn đèn bật, tắt, bật bất cứ khi nào tôi nhấn công tắc.

Tôi ngó vào phòng mình và thấy tim đập điên cuồng trong lồng ngực khi nhận ra cốc nước quen thuộc trên bàn cạnh giường.

Tôi đặt tay lên ngực như muốn ép cho tim bình tĩnh lại. Tất cả chỉ là mơ à?

Chẳng lẽ vụ nói chuyện tối hôm qua chỉ là do tôi tưởng tượng ra? Chậm rãi, ngập ngừng, tôi nhướn người ra nhìn và thấy cửa phòng ngủ của mẹ và em gái được đóng chặt.

Chẳng có tiếng thở hay ngái ngủ nào phát ra cả.

Và việc tôi bị mộng du trở thành câu chuyện nổi tiếng ở trong nhà.

Câu chuyện được kể ở những bữa tiệc Giáng Sinh, Năm Mới, trong những buổi họp gia đình và bạn bè. Cái đêm mà Abby-mộng-mơ, vâng, tôi cũng được đặt cho cả một cái biệt danh.

Và dù cho việc tôi mộng du và tưởng tượng ra tất cả khá là có lý đồng thời là lời giải thích khoa học nhất cho những sự việc xảy ra tối hôm đó, tôi không bao giờ ngủ mà không chắc chắn đã khóa kĩ tất cả cửa và cửa sổ, ngay cả khi trong nhà có người hay không.

Và đó là lí do tôi ghét ngủ ở nhà một mình.

Tên dịch giả: Arysa.

Nguồn: Why I Hate Sleeping Alone


Bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.