Cryptic: Dõi theo nhà Jones


Jonestown

Bố mẹ Sadie lại cãi nhau.

“Anh lúc nào cũng vậy,” mẹ nói, giọng khản đặc. “Anh không bao giờ làm theo kế hoạch. Anh đã nói gia đình ta sẽ đi cùng nhau. Anh đã hứa.”
Sadie biết họ cãi nhau về lễ hội ở thị trấn.

Nếu không đi sớm thì họ sẽ để lỡ mất. Cả thị trấn chắc đã ở đó rồi. Sadie tưởng tượng họ nhảy múa, ăn bánh, uống rượu, ăn kẹo và những việc khác mà bình thường cô bé không được phép làm. Thật bất công.

Bố nói gì đó mà Sadie không nghe rõ. Giọng bố trầm và bình thản, nghĩa là bố rất, rất tức giận.

“Tôi không cho phép!” mẹ hét lên, và rồi, “Sadie! Trốn đi!”

Có một tiếng động lớn. Sadie nghe thấy bố đi từ phòng này sang phòng khác, gọi tên cô bé. Cô núp vào phía sau tủ quần áo.

Bố không phải người đáng sợ. Mới mấy hôm trước cả nhà còn cùng nhau ngồi ngoài sân ngắm trời đêm. Bố chỉ cho cô xem các chòm sao và giải thích vị trí của các hành tinh, các vì tinh tú biểu hiện ngày giờ của lễ hội.

Phía sau tủ, Sadie bắt đầu khóc. Cảm giác như đã hàng tiếng đồng hồ. Rồi cô bé nghe thấy tiếng ẩu đả dưới hành lang và tiếng cửa đóng sầm. Trong khoảng im lặng sau đó, Sadie bò ra khỏi chỗ trốn và ngó ra ngoài cửa sổ.

Lễ hội đã kết thúc. Cô đã bỏ lỡ tất cả. Chắc chắn mọi người đã nhảy múa, Sadie biết vì ai nấy đều mệt mỏi, nằm sấp trên đường. Rõ ràng họ cũng uống rượu, cô thấy cốc giấy vung vãi khắp nơi, một số vẫn còn đựng thứ nước màu tím.

Mẹ Sadie vào phòng và ngồi lên giường.

“An toàn rồi con yêu,” mẹ nói. “Bố đi rồi.”

“Nhưng chúng ta bỏ lỡ lễ hội rồi.”

Mẹ gật đầu. “Mẹ biết, con yêu, nhưng đừng buồn. Chúng ta vẫn còn rượu đây.”

Mẹ đưa cho Sadie chiếc cốc giấy đựng nước màu tím, thứ nước có vị ngọt như thiên đường.

Người dịch: Aki
Nguồn: whoeverfightsmonster

*Nội dung truyện dựa trên vụ tự tử tập thể năm 1978 ở Jonestown, Mỹ như trong ảnh minh họa.


Bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.