Cryptic: Tôi sợ điều gì?


co%2Bdon

Tôi sợ điều gì?

Đó là câu hỏi tôi thường nghe thấy mỗi ngày. Điều gì có thể dọa được tôi?

Dưới đây là những gì tôi sợ.

Giật mình tỉnh giấc giữa đêm bởi tiếng sủa của lũ chó. Những tiếng sủa không ngừng tưởng như vô tận trong khi bạn nằm đó, mắt mở căng và tim đập mạnh. Những tiếng sủa kéo dài một lúc trước khi hạ thấp thành tiếng gầm gừ đều đều nhưng vẫn rất rõ ràng khiến bạn phải hoài nghi. Cơn buồn ngủ xâm chiếm bạn, và tất cả lại tiếp tục. Tiếng kính vỡ. Tiếng chó sủa không còn. Tiếng bước chân.

Bước qua cánh cửa để ngỏ ở phòng con hoặc cháu bạn khi bạn đang đi tìm đồ uống hay muốn đi xem TV. Đứa nhỏ đang ngủ nên bạn vào phòng tắt TV và để ý thấy lồng ngực nhỏ bé kia không còn nâng lên hạ xuống nữa. Đứa nhỏ cứng ngắc, lạnh lẽo và vô hồn.

Tin tưởng giao con mình cho một người trông trẻ. Bạn ra ngoài ăn tối và đi xem phim với một người nào đó nhưng về sớm vì bộ phim chẳng có gì thú vị. Bạn mở cửa nhà và phát hiện hành vi đồi bại, điên cuồng của người trông trẻ, gã bất chấp việc sẽ khiến con bạn bị ám ảnh cả về thể xác lẫn tinh thần.

Bước vào xe, bình thường như mọi ngày, trên đường lái xe tới chỗ làm bạn rẽ quanh một góc phố với quá nhiều thứ chắn tầm nhìn. Rầm. Tiếng thét. Bạn ra khỏi xe và thấy một người phụ nữ gào khóc xé họng, tay ôm đứa con đã chết lặng.

Sống một cuộc sống bình thường, mọi thứ đến rồi đi. Đột nhiên một thứ đi chệch hướng, những thứ khác theo đuôi, và bạn bị nhấn chìm trong nợ nần. Những người tưởng như luôn bên bạn biến mất không rõ lý do và bạn trở thành kẻ vô gia cư bên lề đường. Người ta bước qua bạn, ngó lơ sự hiện diện của bạn, coi bạn không phải con người mà chỉ như một cái gai trong xã hội. Không xứng đáng được cảm thông. Cô đơn giành giật lại một vị trí trong dòng đời nhưng chỉ gặt lấy thất bại, kết cục héo quắt đi dưới gầm cầu trong một đêm mùa đông lạnh giá. Năm tháng trôi qua và bạn bị quên lãng, không gia đình không bạn bè, chỉ là một kẻ đã sống, đã chết.

Cùng gia đình đến một buổi hòa nhạc, mọi người đều hào hứng, cười nói, hạnh phúc. Hai đứa em của bạn ở ghế sau, bên trái là mẹ bạn, bạn ở ghế lái, nhìn ra cửa sổ khi băng qua một ngã tư. Ánh đèn. Va chạm. Tối đen. Bạn tỉnh dậy trên giường bệnh, dường như không cử động được nữa. Bạn được báo rằng em bạn không qua khỏi, mẹ bạn bị thương nặng, bị ám ảnh và sớm trở thành vô cảm vì đống thuốc giảm đau và thuốc chống suy nhược. Gia đình bạn tan vỡ.

Bạn là một đứa trẻ, lớn lên bên người mẹ đơn thân đã phải vật lộn để sống. Bạn nhận ra vì mình còn nhỏ nên mẹ bạn không tin khi bạn nói rằng bạn trai mới của bà không tuyệt vời như bà tưởng. Sự hành hạ bắt đầu. Những vết bầm không giải thích được ngày một nhiều hơn, rõ ràng hơn. Mẹ bạn lờ bạn đi do mải mê chìm đắm với những thứ thuốc bạn trai bà ép uống, dần dần trở thành một cái vỏ chỉ vì muốn gã ta chấp nhận bà, yêu thương bà, bà đã quên mất sự tồn tại của bạn.

Tôi sợ hiện thực này. Không phải quỷ. Không phải ma. Không phải những điều không thể. Tôi sợ thế giới này và những thảm kịch chất chứa trong đó.

Có rất nhiều thứ khủng khiếp tồn tại trên thế giới này. Bộ óc con người là một trong những thứ kinh khủng nhất. Có thể làm ra những điều tuyệt vời nhất cũng như những tội ác ghê tởm nhất.

Đôi lúc cũng thú vị khi cảm nhận chút sợ hãi từ ma quỷ hay các câu chuyện tưởng tượng, nhưng những khoảnh khắc khiếp đảm nhất lại luôn hiện diện trong cuộc sống mỗi ngày.

May mắn là một vài người trong chúng ta chưa phải chịu đựng chúng.

Còn nếu bạn đang phải chịu đựng, tôi rất, rất lấy làm tiếc.

Người dịch: Aki
Nguồn: Cryaotic


Bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.