Tìm hiểu về Câu lạc bộ hell fire – ma quỷ, trụy lạc và chính trị


Franklin biết rất rõ về Le Despencer, ông ta hoàn toàn nhận thức được về câu lạc bộ bí mật Hell Fire của người Anh. Franklin biết rất rõ các hoạt động nhóm này và thi thoảng ông ta tham gia vào câu lạc bộ này.

CECIL B.CURREY, Con đường tới cách mạng:

Benjamin Franklin tại nước Anh.

Nước Anh thế kỉ XVIII là một giai đoạn lạ kì và sôi động, một giai đoạn đấu tranh giữa dân chủ chống lại sự chuyên chế bạo ngược, chống lại phân hóa giàu nghèo. Đây cũng là giai đoạn tranh tài giữa các văn nhân vĩ đại với các nhà họa sĩ, kiến trúc sư và các nhà triết học như những gì đã xảy ra vài trăm năm trước. Laurence Sterne đã viết cuốn Tristram Shandy (xuất bản năm 1760), Jonathan Swift đã xuất bản cuốn Gullivers Travels (những cuộc hành trình của Gulliver) (1726), tiến sĩ Johnson đã biên soạn một cuốn từ điển nổi tiếng, trong khi Sir Joshua Reynolds đã vẽ nên một số bức tranh vĩ đại nhất.

Các nghệ sĩ khác của thời đại đó gồm có Thomas Gainsborough, Sir Thomas Lawrence và tất nhiên là còn có William Hogarth. Những kiến trúc sư như Sir Christopher Wren và Robert Adam đã thiết kế một số tòa nhà đáng ghi nhớ nhất của thế kỉ như nhà thờ St.Paul…. Kiến trúc sư Capability Brown âm thầm thực hiện công cuộc cách mạng hóa trong việc thiết kế các khu công viên, vườn hoa tuyệt đẹp, lối kiến trúc của ông vẫn còn ảnh hưởng đến ngày nay. Sau giai đoạn này là giai đoạn đổi mới và hỗn loạn mà Charles Dickens là “giai đoạn huy hoàng rực rỡ nhất và cũng là giai đoạn tồi tệ nhất của mọi thời đại”, đó là bối cảnh ra đời của một câu lạc bộ kì lạ nhất tại nước Anh.

Ở nước Anh thời đó vẫn có các hội kín, các câu lạc bộ thí dụ như hội Hectors, Mohawhs và Blaster. Nhưng khác với các hội kín này, thành viên của câu lạc bộ hell fire gồm có một số người có thế lực nhất ở nước Anh thời bấy giờ như thủ tướng, thị trưởng thành phố London, bộ trưởng bộ tài chính Anh, con trai của tổng giám mục Canterbury và một vài nghệ sĩ tài hoa nhất của nước Anh. Vậy ai là người đầu tiên có tư tưởng lập nên một hội kín, một câu lạc bộ có thế lực như vậy!

Tòng nam tước Sir Francis Dashwood sinh năm 1708 là người được thừa kế một gia sản lớn nhất nước Anh thế kỉ XVIII. Bố ông là một thương gia cực kì giàu có và rất nghiêm khắc với con cái, mẹ ông thuộc tầng lớp quý tộc. Khi chàng thanh niên Dashwood tròn 20 tuổi, cậu ta được đi du lịch khắp Châu Âu cùng với một giáo viên trợ giảng để hoàn thiện chương trình giáo dục. Hai thầy trò đã đi qua nhiều nước, trong thời gian du lịch tại Ý, tinh thần của chàng thanh niên Dashwood dâng cao và trí tò mò bị đánh thức khi chàng thanh niên được tận mắt chứng kiến lối kiến trúc cổ điển Ý. Cậu ta rất thích các bức tranh và tượng thời Phục Hưng, các truyền thuyết và thần thoại trong lịch sử Ý.

Dashwood cũng bắt đầu quan tâm tới nhà thờ Công Giáo, mặc dù là sau đó cậu ta rất ghét, căm thù thế lực này. Nhưng tác động ảnh hưởng mạnh mẽ nhất đối với Dashwood trong thời gian lưu trú tại Ý là khi cậu ta được tiếp kiến với hoàng tử Chales Edward Stuart, hoàng tử bị phế truất khỏi ngôi thái tử. Sau cuộc gặp này, Sir Francis Dashwood đã trở thành một thành viên bí mật của phong trào Jacobi và đã gia nhập vào phong trào Rocicrucian và Hội Tam Điểm.

Năm 1746, Dashwood đã lập nên một hội kín riêng của mình dưới nhiều tên khác nhau như hội hiệp sĩ của thánh Dashwood,những thầy tu của Medmenham hay hội những hiệp sĩ của West wycombe. Cuộc họp đầu tiên của nhóm được tổ chức tại một quán trọ cũ có tên gọi George and Vulture (sau này George and Vulture được biết đến trong cuốn tiểu thuyết Pickwick Paper của Charles Dicken) tại Cornhill, thành phố London.

Tổng cộng nhóm có 13 thành viên, Dashwood đóng vai trò là Chúa cứu thế. 12 thành viên còn lại được đặt tên theo 12 tông đồ và tất cả đều là đệ tử trung thành của Dashwood. Năm 1752 , Dashwood quyết định chuyển câu lạc bộ của hắn tới tu viện Medmenham- một tu viện đổ nát có từ thời Trung Cổ nằm bên bờ sông Thames gần với Marlow, cách quê hương West Wycombe của Dashwood sáu dặm.

Dashwood2

Sir Francis Dashwood- người sáng lập nên nhóm Hell Fire, được Hogarth mô tả tượng trưng có vẻ như rất ngoan đạo. Trên đầu ông ta có 1 vầng hào quang, nhưng cây thánh giá chúa Giê-su thì bị để sang 1 bên. Cuốn sách đang mở có thể là cuốn kinh thánh hoặc cũng có thể là một điều gì đó bí hiểm. Dấu ở trên khuỷu tay của ông ta như thể hiện điều bí mật và hình ảnh người con gái rất xinh đẹp gần như trần truồng đang khêu gợi sự cám dỗ, chai rượu đổ xuống đất và trái cây bị để hỏng một lần nữa thể hiện sự trụy lạc trong men rượu của nhóm Hell Fire.

Tu viện này từng là tu viện dòng Xít-tô thế kỉ XII trước khi rơi vào tay của giáo sĩ thế tục và bị biến thành tòa nhà chính của trang viên Todor thời trung cổ. Dashwood chẳng những không muốn bảo tồn, tái tạo lại tòa nhà này mà còn lên một kế hoạch sữa chữa chưa từng có trong thế kỉ XVIII, ông ta biến tòa nhà này thành “một sự hồi sinh của lối kiến trúc Gô-tích”.

Dashwood đã chi một khoản tiền rất lớn để lắp đặt các cửa sổ kính màu, trên có vẽ các bức tranh của 12 tông đồ đang trong cảnh cực kì khiếm nhã, trang hoàng lộng lẫy bằng các chạm khắc đá, các bức tranh bích họa, các lời răn, danh ngôn và khẩu hiệu xung quanh lối vào cửa chính với quan điểm cho rằng “hãy làm những gì bạn muốn”.

Những thay đổi, sữa chữa khác của tu viện gồm có một căn phòng được dành cho thần thoại La Mã, nghe đồn các bức tường được sơn vẽ, mô phỏng lại các bức tranh khiếm nhã của thời đó, sát với căn phòng này là một thư viện gồm có bộ sưu tập hoành tráng nhất nước Anh về những quyển sách khiêu dâm. Ở đó, còn có một phòng nhỏ dùng để mặc áo, một phòng thay đồ để ra về.

Trong hội trường nhà ăn chính có đặt một bức tượng Thần im lặng trong thần thoại Ai Cập Harpocrate, có ngón tay đặt lên đôi môi, không còn nghi ngờ gì nữa đây chính là ngụ ý nhắc nhở tất cả mọi người đã đặt chân vào tòa nhà tu viện, sau khi ra ngoài, không được kể lại những gì đã diễn ra. Không chỉ có tượng trang trí ở trong tu viện này mà trong các khu vườn bên ngoài của tòa nhà còn có rất nhiều những ngôi miếu nhỏ theo kiểu Hy Lạp cùng với hàng trăm tượng các cô gái, nữ thần bằng đá và cẩm thạch mà bất cứ ai nhìn vào đều cảm thấy sợ hãi.

Mặc dù tòa nhà và những khu vườn đều rất nguy nga tráng lệ, nhưng mỗi khi màn đêm buông xuống người ta thường thấy các thầy tu lui tới tu viện bằng thuyền trên sông Thames, trong bộ trang phục áo choàng trắng như tuyết, mũ trùm đầu được lót bằng lụa đỏ, tay cầm đuốc. Một vài người nhìn thấy các thầy tu tưởng rằng họ đang gặp những hồn ma của các thầy tu trước kia nay trở về đề ám ảnh họ.
Tuy nhiên, bên trong tu viện, diễn ra các buổi hành lễ và các nghi thức tôn giáo mà người ngoài không thể biết được.

Các hoạt động của nhóm gồm trò trụy lạc, trác táng, các trò ma thuật và thờ cúng quỷ Satan. Có lẽ theo giả thuyết cho rằng quỷ Satanlà một nhân vật anh hùng không cúi mình trước bất kì cường quyền hách dịch nào. Nên suốt nhiều thế kỉ, con người ở mọi tầng lớp xã hội đã thờ cúng quỷ Satan. Milton đã phản ánh về thái độ này trong tác phẩm thiên đường đánh mất (Paradise lost) vĩ đại nhất của ông, xuất bản năm 1667. Trong cuốn sách, quỷ Satan được cho là nhân vật có quyền năng nhất trong toàn bộ câu chuyện đã nói rằng: “thà làm vua dưới địa ngục còn hơn làm tôi tớ trên thiên đàng”.

b1

Chính tư tưởng muốn làm một kẻ nổi loạn đã khiến người ta dể dàng hiểu được lí do tại sao các thành viên của cái mà ngày nay chúng ta gọi là câu lạc bộ Hell Fire, những người luôn hãnh diện về tính bất trị của bản thân luôn thờ cúng quỷ Satan (xuất phát từ tư tưởng muốn trở thành kẻ nổi loạn, cộng với bản tính luôn hãnh diện về tính bất trị của bản thân là những lí do mà câu lạc bộ lựa chọn thờ cúng quỷ Satan).

Những gì không dễ dàng có thể chứng minh được bằng tài liệu là nơi mà câu lạc bộ thực hiện ma thuật ở đó. Họa sĩ William Hogarth là thành viên của câu lạc bộ đã tạo nên một bức tranh rất nổi tiếng vẽ Sir Francis đang cầu nguyện , mặc theo kiểu thầy tu Fran-xít, đang quỳ gối trước một nữ thần khỏa thân. Điều mà ai cũng biết là các thành viên của Hell Fire hưởng thụ các khoái lạc tình dục, thông thường là với gái mại dâm mặc dù hầu hết đã có vợ, ví dụ như Sir Francis đã kết hôn với một người phụ nữ có tên gọi là Sara Gould (thường gọi là bà Mary) năm 1745. Tuy nhiên, những cô gái mại dâm được ăn mặc như những nữ tu sĩ và các trò tiêu khiển này

chỉ đơn thuần là khoái lạc tình dục trần tục. Thế kỉ XVIII, có vô số các nhà thổ phục vụ cho nhu cầu của mọi hạng người. Một trong những nơi nổi tiếng nhất đó là nhà thổ của Charlotte Huryes ở London.

Bà ta có một quyển sổ cái ghi chép lại tất cả những lần đi và về của gái mại dâm. Thế nên, thật dễ dàng để có những chứng cứ chứng minh việc cung cấp gái mại dâm cho tòa tu viện. “Ngày 18 tháng 6 năm 1759, 12 gái cho tu viện, đôi khi kín đáo và cyprian cho các thầy tu Fran-xít”. Loại trò hề mà bọn chúng thác loạn liên quan nhiều tới các ý tưởng tình dục. “Thầy tu của ngày” (ý chỉ Sir Francis) là người đầu tiên được chọn cô gái mặc trang phục và mạng che mặt giống như một nữ tu sĩ, rồi sau đó mỗi thành viên chọn lấy một gái mại dâm cho mình.

b2

Thông thường, sau đó từng đôi một rút về buồng riêng trong phòng rút lui. Bọn họ có thể sử dụng khu vườn ở phía ngoài, hoặc nếu thích thì họ cũng có thể ở lại ngay trong phòng Roman, nơi mà họ có thể nhòm trộm những đôi khác qua lỗ khóa như John Cleland minh họa rõ nét trong cuốn tiểu thuyết khiêu dâm của ông ta mang tựa đề Fanny Hill, được viết năm 1749. Giống như các nhà thổ, tu viện cũng bố trí các ghế trường kỉ xung quanh các bức tường của khu vực “chơi” chính để cho người ngoài không thể nhìn vào bên trong được.

Các hành vi tình dục hoang dã trong tu viện, sự phô bày và những nghi thức long trọng đã khiến số lượng thành viên của câu lạc bộ tăng lên rất nhanh suốt những năm 1750, tới mức mà Dashwood đã phải chia nhỏ các thành viên của câu lạc bộ thành 2 nhóm khác nhau. Nhóm thứ nhất được gọi là nhóm bề trên gồm 12 tông đồ và Sir Francis Dashwood. Nhóm thứ hai là nhóm bề tôi gồm có 40 đến 50 thành viên khác trong câu lạc bộ. Khi một thành viên của nhóm bề trên chết đi, các tông đồ còn lại sẽ bầu chọn một nhân vật thay thế từ nhóm bề tôi.

sir fr12

Nhóm Hell Fire của Sire Francis Dashwood còn được gọi là hội các hiệp sĩ của thánh Francis (hay hội hiệp sĩ xứ West wycombe) và các thầy tăng Medmenham. 12 thành viên đầu tiên mang tên của các ông tổ truyền đạo cùng với Sir Francis mang danh của Chúa Giê-su.

Tất nhiên là có một lễ nhập môn mà bất cứ ai muốn gia nhập vào câu lạc bộ với bất kì tư cách nào đều phải trải qua.

Vào lúc nữa đêm, ứng viên mặc một chiếc áo màu trắng sữa rộng thùng thình một mình bước tới lối vào của nhà nguyện và gõ lên cánh cửa.

Khi cánh cửa mở ra, anh ta phủ phục xuống sát đất rồi lại đứng lên chậm rãi bước tới bàn thờ rồi quỳ xuống. Các tông đồ đã ngồi trên những chiếc ghế chạm trổ kê dọc theo các bức tường, Sir Francis trong bộ áo thầy tu cử hành buổi lễ, cùng với sự hiện diện của nhà thơ Paul Whitehead, người đóng vai trò thư kí, ghi chép biên bản các cuộc họp của câu lạc bộ.

Paul Whitehead đã cố giữ kín, không để ai biết về bản chất đích thực của các nghi thức trong nhiều năm. Trước khi chết, ông ta cũng đã tiêu hủy toàn bộ tài liệu này. Những nỗ lực giữ bí mật của Whitehead chỉ thành công được một phần nào đó, vì nhiều điều về các nghi lễ của câu lạc bộ Hell Fire đã được những người khác viết lại.

Khi thành viên mới gia nhập quỳ sụp xuống trước Sir Francis, thảo mộc chứa chất gây mê cháy trong lò tỏa khói ra khắp nhà nguyện làm cho ánh sáng phát ra của ngọn nến trở nên mờ ảo.

a3

Thành viên mới bắt buộc phải từ bỏ niềm tin cũ của mình, rồi sau đó phải nhắc lại theo lời của Dashwood tín ngưỡng và các nội quy của câu lạc bộ. Sau đó, anh ta sẽ được rắc lên người một hỗn hợp muối và lưu huỳnh, được rửa tội trong bình nước thánh, rồi anh ta được đặt cho một tên hiệu mà từ nay về sau các thành viên khác trong câu lạc bộ sẽ luôn gọi anh bằng cái tên đó trong các cuộc họp. Sau khi nhận bánh thánh màu đỏ máu hình tam giác, thành viên mới cuối cùng đã được chấp nhận là thành viên chính thức của câu lạc bộ.

Khác với ngày nay, người ta rất khắt khe và thường rất ghét các chính trị gia học đòi bất cứ thứ gì được xem là hơi khác một chút với những gì được xem là “tư cách đạo đức thông thường”, thì trong thời của Sir Francis những sự kiềm chế như vậy là hoàn toàn không có. Các thành viên trong nhóm 12 tông đồ thường là các chính trị gia cao cấp nhất.

Cấp phó của Dashwood không ai khác chính là bá tước Sandwich, người trở thành Đô Đốc Hải Quân hoàng gia Anh năm 1784. Ông giữ cương vị này từ năm 1763 tới năm 1771, nắm quyền kiểm soát lực lượng Hải Quân hoàng gia. Do đó, ông là một trong những người có nhiều quyền lực nhất thời bấy giờ, mặc dù ông được mô tả là một nhân vật có tất cả nhưng lại thiếu trình độ.

Mắt xích tiếp theo trong nhóm bề trên của Hell Fire là bá tước Bute. Cũng giống như bá tước Sandwich, bá tước Bute cũng là một người bạn thân của vua George III. Năm 1762, ông đã trở thành thủ tướng, một người có nhiều quyền lực nhất ở nước Anh.

Các thành viên khác trong số 12 tông đồ bao gồm có con trai của tổng giám mục Canterbury, tên là Thomas Potter, người sau này được thủ tướng William Pitt thay lên làm chức Thứ Trưởng Bộ tài chính Anh; nhà thơ Chales Churchill mặc dù ngày nay không nổi tiếng nhưng đương thời ông cũng được xem là một trong số những đại thi hào của nước Anh; nhà văn viết tiểu thuyết Laurence Sterne, quan chức cao cấp Melcombe và chính trị gia George Selwyn.

Gia nhập vào đám danh giá này, còn thường xuyên có sự góp mặt của William Hogarth trong những cuộc họp của Hell Fire để vẽ phác họa những thành viên tham dự, bản vẽ phác thảo này sau đó đã xuất hiện trong một vài chùm tranh của nghệ sĩ này.

Do các thành viên của Hell Fire đều có địa vị cao trong xã hội, nên Hell Fire có sức ảnh hưởng ghê gớm đối với các cấp lãnh đạo của nước Anh. Thậm chí người ta còn cho rằng Sir Francis Dashwood (người được vua George III bổ nhiệm là bộ trưởng bộ tài chính) và thành viên câu lạc bộ của ông ta đang điều hành đất nước rất có hiệu quả. Ấy vậy mà, vẫn có một người, dù ông ta đã từng gia nhập Hell Fire, nhưng cuối cùng nhận ra các hoạt động của câu lạc bộ này là những trò hề không thể chấp nhận được, tới mức ông ta gần như đã quay ngược 180 độ, triệt phá câu lạc bộ này.

a2

John Wilkes được Thomas Potter giới thiệu với Hell Fire, mới đầu Sir Francis Dashwood không có cảm tình với John Wilkes lắm nhưng bề ngoài vẫn tỏ ra trìu mến ông ta và chấp nhận ông ta là thành viên của câu lạc bộ.

Sinh năm 1727, Wilkes là một đảng viên trung thành của Đăng Uých (tiền thân của Đảng tự do ở Anh) được bầu vào Quốc Hội làm thành viên đại diện cho khu Aylesbury, vì ông ta đã làm việc rất cần cù, chăm chỉ. Nhưng trong Hell Fire, thì ông ta không được thành công như vậy. Ngay sau khi ông ta trở thành thành viên của Hell Fire thì ông ta lại bị tống cổ ra khỏi câu lạc bộ do ông ta đã chơi khăm những thành viên khác.

Trong một buổi lễ cầu xin quỷ Satan, bực tức vì thái độ tự phụ khoe khoang chống tôn giáo của các buổi lễ, Wilkes đã thả một con khỉ ăn vận giống như một con quỷ vào giữa đám đông. Kết quả là xảy ra một sự huyên náo, bá tước Sandwich quát lớn rằng con khỉ đó chính là do Wilkes đã thả ra, trong khi những thành viên khác thì sợ hãi ngất đi. Cuối cùng, con vật đáng thương cũng thoát được ra ngoài qua cửa sổ và đám đông đã trật tự trở lại. Sau buổi đó, 12 tông đồ đã ra đề nghị Sir Francis đuổi Wilkes ra khỏi câu lạc bộ.

105

Các thầy tăng của nhóm Hell Fire đi thuyền trên sông Thames trong buổi lễ tại tu viện Medmenham, xuất hiện vào ban đêm, mặc áo choàng trắng, tay cầm nến như những con ma sống trong tu viện dòng Xít-tô đầu thế kỉ XX.

Wilkes không cảm thấy buồn và hối hận gì nhiều về việc ông bị đuổi khỏi Hell Fire. Mà thay vào đó, ông lại cảm thấy rất nhẹ nhõm như vừa trút được một gánh nặng, ông vui mừng vì đã thoát khỏi câu lạc bộ và chỉ còn tập trung sức lực của mình cho chính trị đang trong thời kì chín muồi mà thôi. Ông dồn tâm trí vào một trong những tranh cãi chính lúc bấy giờ về vấn đề tài liệu có thể cho đại biểu đại diện cho thuộc địa Mỹ có thành phần trong Quốc Hội Anh hay không!

Là một đảng viên Uých, tất cả Wilkes đều dành cho nó, nhưng vấn đề này của ông đã bị nhà vua phản đối kịch liệt, không chỉ nhà vua mà còn cả “các bạn bè của nhà vua”- đây là nhóm rất có thế lực mà trong đó có bá tước Bute, bá tước Sandwich và Dashwood,….. Mỗi khi Wilkes chuẩn bị có bài phát biểu trước Quốc Hội thì các thành viên của Hell Fire kết hợp lại, thay nhau la ó phản đối đuổi ông ta đi xuống, không được đọc bài phát biểu.

a4

Để trả đũa, Wilkes quyết định sử dụng giấy bút chứ không thèm tranh cãi nữa, mượn các trang tạp chí mà ông ta đã thành lập cùng với Charles Churchill. Tạp chí chính trị North Briton là phương tiện tốt nhất cho chiến dịch của Wilkes.

Gạt sang một bên tất cả sự thận trọng, trong 45 số tạp chí, ông ta đã tung một đòn tấn công sắc bén nhầm vào chính phủ từ những gì ông nhìn thấy lúc còn là thành viên của Hell Fire tới những chuyện tình cảm giữa bá tước Bute đi lại với hoàng hậu. Kết quả thật là phi thường, vì ngay khi số tạp chí thứ 45 được bày bán trên các con phố thì đám đông nổi giận đùng đùng đã tổ chức các cuộc biểu tình tuần hành chống lại cả chính phủ lẫn nhà vua. Đi tới đâu, nhà vua và bá tước Bute cũng đều bị dân chúng la ó phản đối và cuối cùng thì nhà đã treo thưởng cho ai bắt được wilkes.

Wilkes không may đã bị bắt và tống giam trong tháp London. Nhưng việc nhà vua bắt giam Wilkes chỉ làm tăng thêm náo loạn. Đám đông điên cuồng đập phá các cửa kính và cướp phá tài sản cho tới khi nhà vua ra lệnh phóng thích Wilkes. Tuy nhiên, công chúng vẫn còn nhiều bất bình sâu sắc. Vì vậy, các cận thần của nhà vua đã quyết định trả thù bằng cách tương tự, công bố trước công chúng một bài thơ tục tĩu mà Wilkes đã viết trong thời gian ông ta còn là thành viên của Hell Fire. Bài thơ khi được tung ra chắc chắn sẽ làm công chúng sững sốt và kinh hãi.

Bài thơ có tựa Luận về phụ nữ (An Essay on Woman), bài thơ này thực sự là một bài thơ nhại lại lời bài thơ Luận về đàn ông (An Essay on Man) của đức Giáo Hoàng Alexander, bắt đầu bằng câu: “Awake, my Sandwich” bắt chước theo giọng thơ của đức Giáo Hoàng “Awake, my St.John”. Lần này, những người bạn thân của nhà vua là thành viên trong Hell Fire club đã không còn gì để mất, vì vua George III đã trở thành một trò cười, bá tước Bute đã bị mất thể diện và danh tiếng của Sandwich đã không bao giờ còn nữa, giờ khắp nơi chỉ là sự ghê tởm.

a4

Ngày 15 tháng 11 năm 1763, bá tước Sandwich đã đứng trước Quốc Hội và đọc lại bài thơ trước các chính trị gia. Kết quả hết sức kinh ngạc, nhiều người phá lên cười thí dụ như thượng nghị sĩ Chesterfield đứng lên và tuyên bố: “ơn chúa, thưa các ông, ở đây chúng ta có một bá tước Wilkes bảo vệ sự tự do cho chúng ta còn một bá tước Sandwich thì bảo vệ những giá trị đạo đức của chúng ta”, sau đó đã nổ ra cuộc khẩu chiến rất nổi tiếng giữa Sandwich và Wilkes, Dandwich thét lên rằng: “thưa các ngài, các ngài hoặc là sẽ chết ở trên giá treo cổ hoặc là sẽ phải chết vì bệnh giang mai”. Wilkes điềm đạm đáp lại: “thưa ngài thượng nghị sĩ đáng kính của tôi, tùy thuộc vào việc liệu tôi có theo nguyên tắc của các ngài hoặc là các ả tình nhân của ngài hay không thôi”.

Sau nhiều cuộc cải vã nảy lửa, Quốc Hội quyết định đình chỉ bất cứ hành động nào chống lại bá tước Wilkes (bao gồm cả việc buộc tội ông ta trên cơ sở báng bổ hoặc là những lời lẽ không hợp với khuôn phép), nhưng trong khi chính phủ đang còn do dự thì những ngưới bạn của nhà vua đã không chậm trễ công bố bài thơ ra toàn thành phố London để gây sửng sốt cho công chúng. Số lượng người ủng hộ cho Wilkes đã ngay lập tức thay đổi. Trong khi đó, những người bạn của Wilkes đã cố giúp ông bằng giải thích với công chúng rằng họ ủng hộ những chính sách của Wilkes chứ không phải là đời tư của ông ta.

a4

Không giống nhứ nhiều thành viên khác trong Hell Fire, với vị thế thấp hơn đồng thời khả năng tài chính hạn chế hơn, nên Wilkes đã rơi vào một tình thế hết sức khó khăn. Wilkes có thể chiến đấu không ngừng nghỉ với Hell Fire, tiết lộ những trò chơi và âm mưu xấu xa của Hell Fire, nhưng ông ta không đủ tiềm lực kinh tế để có thể kéo dài trận chiến, đặc biệt là khi ông bị người ta quy cho là thở quỷ Satan và là một nhà văn chuyên viết chuyện khiêu dâm, tục tĩu, con đường chính trị của ông đang bị hủy hoại. Không ai muốn kết giao với ông, không chỉ người trong Đảng của ông mà ngay cả Pitt, người ủng hộ trung thành của Wilkes đã đứng lên trước Quốc Hội tuyên bố rằng: “nhà chính trị, đồng chí của tôi là một người ăn nói báng bổ, không xứng đáng được xếp hạng trong loài người”.

Chưa hài lòng với những gì đã gây ra khiến sự nghiệp của Wilkes hủy hoại, các thành viên của Hell Fire còn tung ra một đòn ác hiểm hơn. Bọn chúng đã thuê một con người tầm thường trong hạ viện tên là Samuel Martin lăng mạ Wilkes trước mặt mọi người là đồ súc vật nhát gan và là một tên vô lại. Lời lăng mạ đó đã dẫn

a5

đến một cuộc đấu súng tay đôi. Thời gian và địa điểm đã được ấn định vào ngày 16 tháng 11 năm 1763. Hiệp một của cuộc đấu súng được tuyên bố là cả hai đều bắn trượt. Vào hiệp hai, Martin- người đã luyện tập bắn súng rất nhiều trước khi cố tình lăng mạ sỉ nhục Wilkes trước Quốc Hội, đã bắn trúng háng Wilkes. Tuy nhiên, vết thương đó đã không làm Wilkes thiệt mạng.

Thất bại vì đã không sát hại được Wilkes, Hell Fire lại nhờ vào hạ viện trình một đạo luật trước Quốc Hội, tuyên bố người bạn cũ của bọn họ phạm tội phản quốc, âm mưu chống lại nhà vua và làm thơ khiếm nhã, tục tĩu. Lần này, bọn chúng đã thành công và lệnh truy nã đã được đưa ra để bắt Wilkes, nhưng do trước đó đã đề phòng thế lực của Hell Fire, Wilkes đã bỏ trốn sang Pháp.

Mặc dù thành công trong vấn đề của John Wilkes, nhưng hậu quả của 45 số tạp chí cũng khiến sự nghiệp chính trị của bá tước Bute và Dashwood đã bị hủy hoại hoàn toàn, còn Sandwich bị buộc phải từ chức khỏi vị trí đô đốc hải quân. Tuy vậy, những trò hề của Hell Fire vẫn tiếp diển đều đặn, không hề giảm sút.

a6

Tổ chức một buổi lễ cầu xin quỷ Satan, gọi ma quỷ hiện lên, hưởng thụ các buổi truy hoan và uống cho tới khi say mèm, tất cả đều tiếp tục diễn ra như bình thường. Nhưng một sự kiện đã làm gián đoạn hoạt động của Hell Fire, sau khi cuốn tiểu thuyết Charysal hay những cuộc phiêu lưu của đồng Ghi-nê (Charysal, or the adventures of a Guinea) của Charles Johnson được xuất bản. Cuốn tiểu thuyết kể lại một câu chuyện về hành trình của một đồng tiền xu Ghi-nê bằng vàng sinh ra từ mỏ vàng Pê-ru.

Một phần chuyến hành trình, đồng tiền vàng này đã chứng kiến buỗi lễ cầu xin quỷ Satan và một cuộc truy hoan bù khú của các thành viên Hell Fire. Cho dù không được nêu tên trong cuốn sách, nhưng đột nhiên mọi người ai ai cũng muốn tới thăm tu viện Medmenham. Đám đông bắt đầu kéo đến để xem các thầy tăng xuất hiện trong tu viện vào buổi đêm, một số người khác thì đột nhập vào trong những khu vườn, thậm chí đôi khi có người còn đột nhập cả vào trong tu viện. Đối với Hell Fire, đây rõ ràng là sự kiện không mong muốn.

a7

Nhà riêng của Sir Francis tại West Wycombe khá rộng lớn, đủ chỗ cho toàn bộ thành viên của câu lạc bộ, do đó câu lạc bộ Hell Fire quyết định chuyển trụ sở tới đây. Dù tòa nhà khá lớn và kín đáo, nhưng thật đáng buồn là ở đây lại thiếu “không khí”. Ngay lập tức, Sir Francis nảy sinh một ý tưởng đào một hệ thống hang động ngầm dưới ngọn đồi West Wycombe. Ban đầu, dưới chiêu bài phát động chiến dịch khai thác mỏ đất để làm đường từ thiện cho địa phương,

Francis đã cải tạo, mở rộng các hang động ngầm. Mục đích chính và nham hiểm hơn nhiều của chiến dịch khai thác đất dá này là để xây dựng nơi cho Sir Francis và đồng đảng ăn chơi, chè chén, trác táng. Đích thân Sir Francis đã thiết kế từng phòng, từng chỗ quanh co khúc khuỷu và từng lố rẽ trong hệ thống hang ngầm. Lối vào được bao quanh bởi những cây thủy tùng sẫm màu (loài cây này thông thường được trồng xen giữa những vườn nho), tới là một hành lang dẫn xuống phía dưới dẫn vào một hệ thống hang động và hầm mộ.

a8

Trên các bức tường của hành lang đều được khắc họa những bộ mặt kì cục (được cho là những hình ảnh của quỷ) phía bên kia hầm mộ là một phóng ăn lớn dùng cho yến tiệc, thết đãi, trên trần có treo một chiếc đèn Rosicrucian lớn. Phía bên kia chiếc phòng ăn lớn này là phòng Tam Giác (tên như vậy bởi vì căn phòng hình tam giác) và sau đó là một dòng sông mà các tông đồ gọi là dòng sông Styx, bên cạnh bờ sông có một cái giếng được đặt tên “giếng nguyền rủa” chứa đầy nước “báng bổ thần thánh”.

Ở chính phần sâu nhất của hệ thống hang động được sắp xếp điện thờ, đây là một căn phòng hình tròn để cử hành các buổi lễ cầu xin quỷ Satan. Hệ thống hang động này hoàn toàn phù hợp với những mục đích của Hell Fire. Kín đáo, tránh được những con mắt tò mò tọc mạch có thể nhìn thấy những hành động của thành viên Hell Fire hoặc có biết bao gái mại dâm ra vào địa điểm này. Các hoạt động ăn chơi trụy lạc, trác táng lại tiếp diễn và bầu không khí lại sôi nổi như xưa.

a9

Vào thời điểm này, Benjamin Franklin đã báo cáo trước chính phủ Anh rằng nếu đại diện thuộc địa Mỹ không có ghế trong Quốc Hội thì nhiều khả năng sẽ xảy ra một cuộc cách mạng. Sir Francis Dashwood ngay lập tức đã mời Franklin xuống thăm cơ ngơi của ông ta.

Mặc dù không biết là Franklin có trở thành thành viên của câu lạc bộ hay không, nhưng tại đây, hai người đã trở thành những người bạn thân của nhau (sau này đã cùng nhau phát minh ra sách kinh cầu nguyện Franklin). Một điều chắc chắn là nếu Franklin trở thành thành viên của Hell Fire club thì ông ta sẽ có cơ hội rất tốt để tiếp cận với các chính trị gia trong Quốc Hội, những người sẽ ủng hộ đề nghị của ông ta về vấn đề đưa đại diện thuộc địa Mỹ vào hạ viện Anh.

Sir Francis chắc chắn đã làm mọi thứ có thể để giúp Franklin có được lời hứa của những người bạn nhà vua về vấn đề thuộc địa Mỹ. Thậm chí hớn thế còn mời thủ tướng, nghĩ sĩ North, người nắm cương vị nghị sĩ từ năm 1770 tới năm 1782, tới West Wycombe để gặp Franklin. Nhưng, tất cả sự giúp đỡ Franklin đã được định sẵn, đề nghị của Franklin cuối cùng chỉ lọt vào những cái tai điếc, chính phủ Anh không có bất kì một động thái nào.

Trong khi đó, bóng ma của dĩ vãng tái hiện về dưới dạng của một John Wilkes khét tiếng đã trở lại London năm 1768. Bất chấp lệnh truy nã bắt giam đối với ông ta, Wilkes vẫn quyết định mạo hiểm một lần nữa ứng cử vào Quốc Hội, lần này là nghị sĩ đại diện cử tri của khu vực bầu cử Middlesex.

Động thái này chắc chắn đã gây ấn tượng cho Sir Francis, người luôn tôn trọng những ai buông lời miệt thị, chế giễu chính quyền. Khi biết tin Wilkes tranh cử, Sir Francis quyết định ủng hộ Wilkes. Tin tức việc Wilkes đã trở về và ra ứng cử vào Quốc Hội lan đi rất nhanh, đã làm rộ lên một loạt các cuộc diễu hành ủng hộ của công chúng, Benjamin Franklin đã mô tả một cuộc diễu hành như sau:
Tuần trước, tôi có tới Winchester và thấy rằng trong vòng 15 dặm ngoài thành phố, toàn bộ cánh cửa và cửa sổ hai bên đường phố đều treo một tấm bảng đề “số 45” hoặc biểu ngữ “Wilkes và tự do”.

b3

Quãng đường tới Winchester rải rác có treo các biểu ngữ trên dài khoảng 64 dặm. Công chúng đề nghị thành phố London thắp sáng đèn đường trên phố trong hai đêm, đám đông công chúng chốc chốc lại tụ tập thành những vòng tròn suốt hai đêm đó và đe dọa các nhà hai bên phố nếu tắt đèn thì sẽ đập vỡ cửa sổ.

Nhà vua không những không vui mà còn sợ hãi việc tái tranh cữ của Wilkes có thể dẫn tới sự sụp đổ của chế độ quân chủ lập hiến. Nhưng mâu thuẫn của Wilkes với Hell Fire vẫn còn bất lợi với ông ta, đặc biệt là với mức độ ngấm ngầm hơn. Tất nhiên, Wilkes đã đề nghị được ủng hộ mãnh liệt từ những người xem ông ta là biểu tượng của tự do, một người dám đứng lên chống lại nhà vua cùng những người bạn kiêu căng và ngạo mạn của nhà vua.

Vì lệnh truy nã đối với ông ta chưa bị bãi bỏ, động thái tiếp của Wilkes là gây áp lực đối với nhà vua George III bằng cách đi tới nhà tù Bench và tự giam mình vào xà lim. Điều này khiến chế độ quân chủ lập hiến hết sức bối rối, nhưng Wilkes vẫn nằm trong tù và tại đây ông vẫn trao đổi thư từ với Franklin, người dành cả trái tim cho sự nghiệp ủng hộ các nước thuộc địa.

Trong khi đó, hàng ngày chứng kiến cảnh đám đông ủng hộ tụ tập dưới xà lim giam giữ Wilkes, nhà vua đã ra lệnh tăng cường lính canh phía dưới cửa sổ để giải tán đám đông. Điều này đã dẫn đến một thảm họa, khi lính canh tới, bạo động đã nổ ra, lính canh đã nổ súng bắn vào bảy người, một vài nạn nhân là phụ nữ. Sự kiện này đã làm gia tăng bạo động và tuần hành kéo về London đòi phóng thích Wilkes.

b4

Nhận thấy cần phải làm ngay một điều gì đó, những người bạn của nhà vua đã tổ chức một buổi mít-tinh và tại đó bọn họ tuyên bố lệnh truy nã đối với Wilkes không còn hiệu lực, nguyên nhân chỉ do lỗi về câu chữ. Wilkes ngay lập tức được thả tự do, nhiều người trong đám đông đã thể hiện sự vui sướng và Sir Francis đã nhanh chóng đưa người bạn cũ của ông ta tới West Wycombe.

Trong thời gian Wilkes tạm trú ở nước Pháp và nằm trong nhà tù Bench của nhà vua, Dashwood đã xây dựng một nhà thờ trên ngọn đồi phía trên hệ thống hang động. Nhà thờ St.Lawrences đã và đang là một kiến trúc rất đẹp, nhưng có phần bí hiểm, do tư tưởng của Sir Francis là thờ quỷ Satan. Một số người tin rằng nhà thờ này được xây lên là để bù lại cho những hành động xấu xa của Sir Francis, trong khi một số người khác thì lại cho rằng nó được xây lên đơn giản chỉ để cải thiện cảnh quan trên ngọn đồi West Wycombe.

Wilkes chắc chắn đã đánh giá cao vẻ bề ngoài của nhà thờ, mặc dù sự lưu lại của ông ở West Wycombe không lâu vì ông ta buộc phải quay lại London, nơi chuẩn bị diễn ra những cuộc ứng cử và bầu cử. Đây là những cuộc bầu cử mà Wilkes đã phải vài lần chiến đấu vì nó. Những người bạn của nhà vua lúc đầu đã đưa ra một ứng viên có tên gọi là Dingley, nhưng điều đáng buồn là ông này đã chết trước khi cuộc bầu cử diễn ra. Tìm kiếm một nhân vật thay thế khác, những người bạn của nhà vua chọn đại tá Luttrel nhưng không có kết quả. Wilkes đã thắng cử một cách áp đảo.

b5

Tuy nhiên, con đường bước vào Quốc Hội của Wilkes vẫn không phải lả không có những cản trở. Nhà vua đã nổi giận vì một con người như vậy mà lại tái đắc cử, ông đã ban ra một lệnh không cho phép Wilkes bước vào Quốc Hội. Dường như Wilkes đã thất bại trong nỗ lực của chính mình và phe những người bạn của nhà vua một lần nữa lại xoay xở để phá hỏng giấc mơ chính trị của ông bằng cách gây sức ép, buộc Quốc Hội phải ra một nghị quyết từ chối Wilkes được nhậm chức vì ông ta từng là một người ăn nói báng bổ, một kẻ phản bội tổ quốc và là một nhà thơ tục tĩu.

Như thể thời gian ngừng lại, một lần nữa bạo loạn lại nổ ra, nghị sĩ North, thủ tướng bị đám đông công chúng giận dữ lôi ra khỏi xe và đánh gần chết. Công chúng từ khắp cà nước lại diễu hành đổ về London, cho tới khi Quốc Hội phải ủng hộ trở lại. Phải rất lâu sai, Wilkes- kẻ thù không đội trời chung của nhà vua, mới nhận chức trong Quốc Hội lần thứ hai trong cuộc đời của ông ta.

Đáng tiếc, đối với một vài thành viên Hell Fire, cuộc sống của họ chẳng có gì tử tế. Thomas Potter, con trai của ngài tổng giám mục Canterbury đã chết năm 1759 ở tuổi 40, còn Charles Churchill trút hơi thở cuối cùng ở Pháp ở tuổi 33.

Nghị sĩ Melcombe thì bị bệnh phù thũng, nhưng thay vì việc phải đến bác sĩ thăm khám thì lại đi tìm một thầy lang băm, người đã kê cho ông tất cả các loại thuốc rất lạ để cuối cùng năm 1762, Melcombe lên một cơn đau và phải nhảy cầu thang tự sát.

Bản danh sách tử vong vẫn còn tiếp diễn, thư kí của câu lạc bộ là Paul Whitehead chết năm 1774. Trong di chúc để lại, hắn có viết hắn mong muốn được hiến tặng trái tim của hắn cho Sir Francis, Sir Francis đã đặt trái tim đó vào một chiếc bình đặt trong viện bảo tàng xây trên đỉnh của sào huyệt tại West Wycombe (trái tim đã bị bọn săn tìm cổ vật đánh cắp vào năm 1839). Số phận của bá tước Sandwich cũng chẳng tốt đẹp gì hơn.

c1

Công chúng không bao giờ tha thứ cho ông ta vì đã tấn công Wilkes và việc ông ta lớn tiếng đọc bài thơ của Wilkes trước Quốc Hội. Sandwich một lần nữa làm hình ảnh của chính mình thêm hoen ố trước công chúng khi ông đã già lại đi chơi bời với cô gái trẻ Martha Ray. Martha Ray đã lọt vào mắt của một vị cha phó. Anh này phải lòng, yêu Martha và ngỏ lời cầu hôn với cô nhưng cô đã khước từ anh ta để đi theo Sandwich giàu có nhiều tiền hơn cha phó.

c2

Một đêm, trong khi Sandwich và cô tình nhân trẻ đang bước ra từ một chiếc xe ô tô thì cha phó lao tới, rút súng bắn vào đầu Martha, Martha chết. Vị cha phó đã phải chịu án tử hình bằng hình thức treo cổ vì tội giết người. Nhưng công chúng vẫn phỉ báng Sandwich, vì hắn là vật cản cô gái đến với vị cha phó, nên cũng phải chịu trách nhiệm về cái chết của Martha Ray giống như vị cha phó đã phải chịu. Sandwich không còn được công chúng tôn kính nữa, cuối cùng ông xin nghỉ hưu về quê và chết năm 1792, không tình yêu và không một sự thương xót.

Nghị sĩ Bute, nguyên là thủ tướng và phụ tá cấp phó trong Hell Fire club đã tố cáo chính phủ mới, đặc biệt là liên quan tới việc họ đã đối xử với những thuộc địa Mỹ, sau đó ông ta nghỉ hưu và chuyển tới Ý, một người đàn ông cay đắng và thất vọng. Ông ta cũng giống như bá tước Sandwich, chết năm 1792 không tình yêu và không một sự thương xót.

Về già, Sir Francis Dashwood sống lặng lẽ ở quê nhà. Ông ta thường gồi tưởng lại những ngày vàng son của mình khi ông cùng đồng sự vui hưởng những cuộc truy hoan và trải qua quãng thời gian còn lại khi làm chính trị. Sir Francis chết ngày 11 tháng 12 năm 1781. Sự ra đi của ông cũng là sự kết thúc của một hội kín kì lạ nhất trong những hội kín, đó là một nhóm người điều hành đất nước nhưng có một sự đam mê nằm sâu dưới lòng đất, trong những hang động ở vùng quê West Wycombe yên tĩnh.


Bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.