Rùng rợn Hình ảnh nạn nhân của bệnh Giang mai ngày xưa trước khi có kháng sinh

Rùng rợn Hình ảnh nạn nhân của bệnh Giang mai ngày xưa trước khi có kháng sinh


Rùng rợn Hình ảnh nạn nhân của bệnh Giang mai ngày xưa trước khi có kháng sinh

– – – – – – – – – – – – – – – – – – – – – – – – – – – – – – – – – – – – – – – – – – –


Giang mai (Syphilis) là một căn bệnh lây truyền qua đường tình dục do xoắn khuẩn Treponema Pallidum gây ra. Bệnh bao gồm 4 giai đoạn với nhiều dấu hiệu khác nhau ở mỗi thời kì. Theo ghi chép ngày xưa thì căn bệnh này thường bị nhầm lẫn với bệnh phong vì đều có chung một triệu chứng là ăn mòn da thịt. Hầu hết căn bệnh bắt nguồn từ việc quan hệ tình dục nhưng cũng có một số trường hợp con mắc bệnh bẩm sinh từ mẹ. Số ít cũng có thể lây qua việc hôn nếu người bệnh có vết loét ở miệng. Cách duy nhất để chẩn đoán bệnh là thông qua xét nghiệm máu.

Tính đến năm 1999, đã có hơn 12 triệu người trên toàn thế giới mắc bệnh giang mai, 90% trong số đó là những người ở Thế giới thứ 3. Số lượng người mắc phải giảm dần khi kháng sinh Penicillin ra đời vào những năm 1940. Tại thời điểm đó, Penicillin thường được sử dụng làm phương pháp điều trị, và thường chữa khỏi được bệnh. Tuy nhiên đến năm 2000, căn bệnh này lại trở nên phổ biến hơn.

Bệnh giang mai sẽ trở nên rất nguy hiểm nếu không được điều trị và có khả năng gây tử vong. Giang mai cũng có thể khiến cho người bệnh dễ mắc phải HIV nhiều hơn thông thường gấp 2 đến 5 lần.

Các giai đoạn bệnh bao gồm :

1. Giai đoạn đầu :

Sau khi mắc bệnh, trên cơ thể sẽ xuất hiện những vết thương ở bộ phận sinh dục. Tiếp xúc với những vết thương này khi quan hệ có thể khiến cho một người dính bệnh. Về sau sẽ xuất hiện thêm những vết loét ở nơi tiếp xúc với vết thương nhiễm trùng. Những vết loét này sẽ càng phát triển to hơn và có thể gây đau đớn cho người bệnh. Ở xung quanh những nơi bệnh xâm nhập vào, hạch bạch huyết sẽ trở nên to hơn sau khi lở loét xuất hiện từ 7 – 10 ngày. Nếu người bệnh không điều trị thì những vết thương này sẽ kéo dài từ 3 – 6 tuần.

2. Giai đoạn hai :

Nếu người bệnh không đi điều trị, bệnh sẽ tiến triển ngày càng tệ hơn. Giai đoạn hai bắt đầu khi bệnh nhân đã nhiễm bệnh từ 4 – 10 tuần. Ở giai đoạn này sẽ có nhiều triệu chứng khác nhau, tuy nhiên đều có 3 triệu chứng chung thông thường là :
– Vết loét ở những nơi niêm mạc mỏng (ví dụ như mũi, họng, bộ phận sinh dục hoặc hậu môn)
– Phát ban ở ngực, lưng, tay và chân
– Sưng hạch bạch huyết
Những vết loét này có thể lây truyền giang mai sang người khác bởi vi khuẩn sống trong vết thương.

Các triệu chứng của giai đoạn này sẽ khỏi dần sau 3 – 6 tuần, tuy nhiên có khoảng 25% (1 trong 4 trường hợp) những triệu chứng này sẽ trở lại.

3. Giai đoạn tiềm ẩn (ủ bệnh):

Trong giai đoạn này, người bệnh sẽ không có bất kì triệu chứng nào nhưng xét nghiệm máu lại cho thấy kết quả dương tính với giang mai. Tức là bệnh vẫn còn ở giai đoạn sớm (ít hơn 1 năm sau giai đoạn 2) hoặc muộn (hơn 1 năm sau giai đoạn 2). Ở giai đoạn tiềm ẩn sớm thì những triệu chứng ở giai đoạn 2 vẫn có thể quay lại. Còn ở giai đoạn tiềm ẩn muộn, bệnh nhân sẽ không có bất kì triệu chứng nào và bệnh cũng sẽ không dễ lây lan như ở giai đoạn tiềm ẩn sớm.

4. Giai đoạn 3 :

Đây là giai đoạn cuối của bệnh giang mai, thường xảy ra sau 3 – 15 năm. Với việc không điều trị bệnh, 1/3 số người bệnh sẽ mắc giai đoạn cuối. Bệnh nhân giai đoạn 3 không lây truyền bệnh.

Giai đoạn này gồm 3 hình thức khác nhau :

– Củ giang mai
– Giang mai thần kinh
– Giang mai tim mạch
(Thông tin chi tiết hơn có thể đọc trên wiki)

Cho đến hiện nay vẫn chưa có vaccine phòng chống bệnh giang mai.

Giang mai từng là một bệnh rất phổ biến, gây ra bệnh tật và cái chết cho toàn thế giới. Căn bệnh này đặc biệt phổ biến ở Châu Âu vào giai đoạn thế kỉ 18 – 19. Sau đó giảm dần cho đến những năm 1980 – 1990. Đến năm 2000, căn bệnh này lại trở lại phổ biến ở những nước như Mĩ, Anh, Úc và Châu Âu.

Không ai biết chính xác nguồn gốc bệnh giang mai bắt đầu từ đâu. Có hai giả thuyết chính về nơi bệnh xuất phát :

– “Giả thuyết Columbian” nói rằng khi phi hành đoàn của Christopher Columbus trở lại châu Âu sau cuộc hành trình khám phá “Thế giới mới”, họ đã đưa bệnh giang mai trở lại châu Âu và lan truyền bệnh ở đó.

– Giả thuyết khác được gọi là “Giả thuyết tiền Columbian” (Pre-Columbian) nói rằng bệnh giang mai đã có ở Châu Âu trước khi Columbus, và người ta đã không nhận ra rằng căn bệnh này đã tồn tại.

Từ năm 1932-1972, Đoàn Ủy nhiệm Y tế Công cộng Hoa Kỳ (United States Public Health Service) đã thực hiện một cuộc nghiên cứu về căn bệnh giang mai ở Alabama. Họ muốn tìm hiểu xem bệnh giang mai sẽ trở nên tồi tệ hơn như thế nào khi không được điều trị. Các nhà nghiên cứu đã chọn một nhóm những người nông dân nghèo người Mỹ gốc Phi, nhưng không bao giờ nói với họ rằng họ đã mắc phải bệnh giang mai. Ngay cả sau những năm 1940, khi các nhà nghiên cứu biết Penicillin có thể chữa bệnh cho những người này, họ đã từ chối không cho những người này được điều trị hay thậm chí không thèm nói rằng Penicillin có thể giúp đỡ cho những bệnh nhân. Nghiên cứu này nay được gọi là thí nghiệm Giang Mai Tuskegee (Tuskegee Syphilis Experiment), rất quan trọng trong việc tạo ra đạo đức y học.

– – – – – – – – – – – – – – – – – – – – – – – – – – – – – – – – – – – – – – – – – – –

Nguồn dịch : Simple Wikipedia


Bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

  1. I truly appreciate this post. I have been looking all over for this! Thank goodness I found it on Bing. You’ve made my day! Thx again!

    http://www.zortilonrel.com/