Câu chuyện trải nghiệm LSD nói về giấc mơ

Câu chuyện trải nghiệm LSD nói về giấc mơ


Đây là câu chuyện có thật của tôi, nói về giấc mơ. Nếu có gì không hiểu thì cũng đừng cố hiểu, vì đôi chỗ tôi vẫn đang tìm câu trả lời.

Câu chuyện trải nghiệm LSD nói về giấc mơ

Hôm nay là khoảng một tháng sau khi tôi trip LSD lần đầu tiên (cùng với một vài người bạn thân), nên tôi không chắc đây có phải là do ảnh hưởng của LSD hay không.

Một tuần trở lại đây tôi mơ khá khác so với trước đây. Nếu hỏi trước đây tôi mơ thế nào thì cũng nói luôn, đó là góp nhặt của những thứ ở thực tại.

Hãy tưởng tượng bạn là người sáng tạo giấc mơ, nhặt lấy một khung cảnh chung, chẳng hạn một chung cư, sau đó là đồ vật, một vài cái cây, bãi cỏ bên ngoài, vài chiếc xe. Lên từng tầng, đầu tiên có thể sẽ có vài nhà sáng đèn, có người ở (cho nó sinh động), nhưng bạn không thể để những người lạ đó giao tiếp (lý do tôi sẽ nói ở đoạn sau), nên bạn cho họ nhân cách khó ưa hay có chuyện đang xảy ra ở đó mà bạn ko dám lại gần (cãi nhau, đánh nhau…). Ở đầu kia hành lang, bạn không muốn mình phải tạo ra quá nhiều thứ, mệt lắm, nên bạn cho một cánh cửa sắt chặn nó lại.

a2

Rồi, để ý tôi vừa nói “bạn không muốn mình phải tạo ra quá nhiều thứ” ở trên chứ? Chính xác là bạn đang tự tạo giấc mơ cho mình đấy. Giấc mơ tôi biết là một hành trình những trải nghiệm của chính mình, về những thứ không thể khám phá ở thực tại (hay thực tại nào đó mà bạn chưa biết?!), do chính bộ não tạo ra một “sân chơi” riêng cho nó, và kết thúc khi ta tỉnh giấc. Giải thích đoạn lúc nãy, nếu bạn tạo ra những nhân cách có ý thức và giao tiếp quá lâu, bạn sẽ tìm ra “sơ hở” của giấc mơ (sự bất hợp lý – vì khi tự nói chuyện với chính mình quá lâu bạn sẽ rơi vào vòng lặp, giấc mơ sẽ gặp lỗi), khi đó bạn sẽ biết bạn đang mơ (đây cũng là một cách đi vào lucid dream).

Quay lại với chung cư ở trên. Tôi đang nói tới cái chung cư mà tôi thường mơ tới ở thời gian trước đây. Chắc cũng có ít nhiều liên hệ khi tôi đã từng có một thời gian sống ở chung cư những năm còn nhỏ (kiến trúc của chung cư và một số sự kiện mơ khác có rất nhiều chi tiết giống chung cư ấy).

Thường thì tầng 1 như trên. Tầng 2 sẽ là những căn phòng của gia đình, hàng xóm. Khi mơ tôi thường ghé qua đó nhưng không lâu. Lên tầng 3, tôi ko nhớ rõ lắm, vì mỗi giấc mơ tầng này sẽ thay đổi. Có thể là những căn phòng của bạn bè, đôi khi là những người không thể gặp.

Từ tầng 4 trở lên là những nơi tôi thường không muốn lên, nhưng trong vài giấc mơ bị bắt buộc phải lên. Tôi tự cho rằng đây là tầng của nỗi sợ; trong đa số những giấc mơ thì tôi thường gặp ác mộng ở tầng này (không nhiều): có thể là bị đuổi đánh, giết, ma quỷ, người chết…

a3

Tầng 5 lại khá lạ, là tầng của niềm vui. Tôi nhớ trong một giấc mơ, tôi lên tầng 5 chỉ để đợi bạn. Căn phòng có một chút giống phòng tôi hồi nhỏ, cũng giống cả phòng ông cậu tôi (cũng ở tầng 5 chung cư). Tôi nằm trên giường, gặm đồ ăn và xem phim. Nhưng cuối cùng xui khiến thế nào lại mở cửa chạy xuống tầng 4 và bị đuổi chạy xuống cả 4 tầng (?!)

Lại nhắc về tầng 4, tôi đã gặp nhiều thứ rất lạ ở tầng này. Cũng không hẳn đây là tầng nỗi sợ. Gọi là tầng tâm thức thì đúng hơn. Ở tầng này tôi gặp nhiều nhất là hiện tượng tâm linh. Tầng này tối nhất, hầu như không có đèn (có lần tối hoàn toàn, tôi ko dám dừng lại mà đi xuống hoặc đi lên luôn). Tôi từng nhìn thấy linh hồn ở đây, ngồi trong những căn phòng tầng 4.

Những giấc mơ trước đây ở tầng 4 tôi không nhớ chi tiết (chẳng hiểu vì sao) nhưng 99% (đoán vậy) là ác mộng. Có lẽ vì lúc đó nhận thức của tôi về tâm linh, tiềm thức còn quá yếu ớt để có thể mở cửa tầng này.

Xin nói qua một chút là tôi cũng đã từng thử, tạo và mơ thành công rất rất nhiều Lucid Dream, tức là một giấc mơ mà tôi có thể biết được rằng “Đây là giấc mơ”. Tôi đã làm được rất nhiều thứ trong lucid dreams của mình, nhảy trên 2 tòa nhà cao tầng, nhảy xuống đất, chạy trên tường, nhảy 1 bước khoảng 10-20m (ít trọng lực), bay (cái này tôi còn đang tập nhưng lần gần đây nhất tôi đang học bay, cũng sắp thành công), và nhiều thứ nhạy cảm 18+ khác ko nói (haha). Gần đây tôi ít mở đc lucid dream, có lẽ là do môi trường ngủ không được yên tĩnh như trước (trước đây phòng tôi khá kín âm thanh và ánh sáng, rất thuận lợi cho lucid dream được kích hoạt).

Rồi, giờ quay về tầng 4 tâm linh. Sáng nay (tối hôm qua) tôi mơ về tầng 4 khác hoàn toàn so với tầng 4 trước đây. Vẫn là giấc mơ về chung cư nhưng lần này tôi đi thẳng lên tầng 4. Vẫn là hành lang dài tối đen.

Nhưng lần này cảm giác sợ của tôi không còn, thay vào đó là cảm giác háo hức muốn khám phá. Tôi đứng ở hành lang nhìn vào từng phòng, những linh hồn (xin được nói vậy) nhìn tôi. Thực sự thì có một chút cảm giác sợ nhưng nó nhanh chóng qua đi, ngay lúc ấy hành lang dần sáng lên, tôi có thể nhìn rõ được từng phòng. Những linh hồn trong đó chẳng có gì đáng sợ. Tôi đi qua từng phòng, dừng lại ở căn phòng cuối cùng và thử đoán xem, linh hồn đang ngồi quay mặt lại nhìn tôi là Tupac.

Đoạn sau của giấc mơ tôi không nhớ rõ lắm. Có thể nó đã chuyển qua khung cảnh khác (tôi đã mơ thêm 1 giấc ở 1 con đường trước một bệnh viện bên bờ biển, có sự xuất hiện của vài người bạn ít gặp và một người đàn ông xa lạ ngồi ở bờ biển, xin kể sau). Điều tôi muốn nhắc đến là sự trải nghiệm mới ở tầng 4, nó giống như vượt qua được nỗi sợ nào đó trong tâm thức tôi.
Tôi xin không liên kết LSD với trải nghiệm này nhưng tôi nghĩ LSD đã góp phần thúc đẩy tôi ở lại tầng 4 và khám phá nó, và thực sự đây có lẽ là giấc mơ đẹp nhất của tôi cho đến thời điểm hiện tại.

Nói luôn là tôi không thần thánh hóa LSD, tôi chỉ coi nó là một chất như caffeine cho tâm hồn. LSD giúp tôi thấy những cái mà mình… vẫn thấy hàng ngày, nhưng chẳng bao giờ để ý hay muốn tìm hiểu về chúng (chứ không phải là cái thị giác bị biến đổi, vặn xoắn như mọi clip trên youtube vẫn rêu rao nhan nhản đâu). Và không rõ là có liên quan không nhưng những giấc mơ gần đây của tôi tôi thường nhớ rất rõ kể cả sau khi mơ được rất lâu (trước đây mơ 1-2 tiếng hay nhiều nhất 4-5 tiếng là bắt đầu quên dần, nhưng ký ức về giấc mơ gần đây kéo dài tới hơn 12 tiếng – nói giảm thôi, chứ lúc tôi đang viết dòng này tức là vẫn còn nhớ đó).

Viết văn dở không biết kết bài. Vậy ha.

Tác giả: Anh Hoàng


Bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.