Một số điều về AREA 51 xuất bản ngày 2.4.1996

Một số điều về AREA 51 xuất bản ngày 2.4.1996


Sáng nay khi dọn tủ sách cũ trong nhà thì mình có nhặt được vài cuốn tạp chí Thế Giới Mới, anh em nào ở đây nếu không biết về cuốn tạp chí nổi tiếng này có thể hỏi ba mẹ hoặc ông bà để tìm hiểu. Đây là một trong những đầu sách nổi tiếng nhất tại VN giai đoạn những năm 80, 90 thế kỷ trước, giai đoạn mà nhà nước đang đẩy mạnh quá trình phổ cập kiến thức cho dân ta thời kỳ hậu giải phóng.


Cuốn này đăng rất nhiều những thông tin kiến thức về khoa học, quân sự, thể thao, nghệ thuật, giải trí.. Và có những dự đoán rất chính xác về những sự phát triển ở tương lai, mà cụ thể là thời điểm chúng ta ngày nay. Ví dụ có bài viết dự đoán về khả năng tái sử dụng tên lửa, về smartphone, về AI, VR… Mà khi đọc thật sự mình có chút ngỡ ngàng bởi dự đoán có thể nói chính xác từng chữ từng câu. Anh em nào nhà còn cuốn này thì nên lấy ra đọc gấp bởi thật sự là nó rất hay và mình không biết là bây giờ đầu sách này còn xuất bản không, nếu còn chắc chắn sẽ mua vài cuốn về đọc.

Giờ vào chủ đề chính, hôm nay mình sẽ trích dẫn một bài viết đề tài khoa học trong cuốn Thế Giới Mới số 178 xuất bản ngày 2.4.1996 nói về AREA 51 cùng một số thông tin mà mình nghĩ là nhiều anh em sẽ quan tâm. Do bài viết dài nên có thể mình sẽ chia ra vài phần.

PHẦN 1: AREA 51 – “MẬT KHU” CỦA NHỮNG ĐĨA BAY

“Bóng ma trên bầu trời nước Mỹ” – Một tờ báo địa phương giật tít như thế khi đăng bài viết về khu vực 51, nơi từ lâu được cho là chứa đựng rất nhiều bí mật của cơ quan không lực Mỹ. Mật khu zone 51 – với những vệt sáng kỳ bí về đêm, đã trở thành mục tiêu số một của các tạp chí khoa học. Nhiều bức ảnh ghi hình các vật thể bay kì dị cất cánh từ mật khu này đã làm công chúng Mỹ xôn xao. Vì thế không loại trừ giả thuyết được rất nhiều người đồng tình, đó là liệu zone 51 có phải là “nghĩa địa” của những đĩa bay và các UFO ?

Nằm cách kinh đô sòng bạc Las Vegas khoảng 150km, sa mạc Nevada luôn chứa đựng rất nhiều điều bí ẩn, đặc biệt là zone 51. Dưới cái nóng thiêu đốt của ngày hè, quốc lộ 375 lung linh như mặt hồ, tạo nhiều ảo ảnh. Chính điều này đã gợi cho các nhà khoa học một suy luận mở: phải chăng những đĩa bay hay các UFO như người ta thường mô tả chỉ là những sản phẩm của ảo giác?

Đến gần hồ Groom Lake đã gần cạn, các nhà khoa học cảm nhận được một bầu không khí khá ngột ngạt, phần vì đây là khu quân sự được canh phòng cẩn thận bậc nhất nước Mỹ, phần do những điều kỳ bí được thêu dệt quanh đây. Từ xa, các nhà khoa học có thể nhìn thấy những nhà ga cách đó hàng cây số, những ăng-ten parabole và những bồn khổng lồ chứa xăng dầu cùng khí đốt.

Sau khi hai loại máy bay hiện đại của Mỹ (máy bay tàng hình F-117 và máy bay do thám Aurora) ra đời thì người ta đã không còn cho chúng vào danh sách “khả nghi” nữa. Vậy, phải chăng những vật thể khả nghi kia là những loại máy bay hiện đại và tân tiến hơn nữa, hay là đĩa bay? Những người tò mò và những du khách lãng vãng gần khu vực này (họ cắm lều giữa sa mạc một cách khá kỳ quặc) đều quả quyết cho rằng người ngoài-trái-đất vì một lý do nào đó – đã gửi lại những xác đĩa bay, rồi sau đó, những viên chức cao cấp và lãnh đạo không quân Mỹ ra lệnh cho quân đội tháo ráp, nghiên cứu những “di vật quý báu” này.

Nhiều cuộn băng video cho thấy vào những đêm không trăng, có nhiều vệt sáng bí ẩn xẹt như tên bắn xuống bề mặt khu vực 51 và không bao giờ vút lên trở lại…
Vậy, những vệt sáng đó là gì, và tại sao chỉ xuất hiện ở khu vực 51?
– – – – –

Một số điều về AREA 51 xuất bản ngày 2.4.1996
Ảnh: Tiến sĩ Glenn Campbell và máy dò sóng đặt tại zone 51 (ảnh mình chụp trực tiếp từ tạp chí).

PHẦN 2: CÁC NHÂN CHỨNG THẤY GÌ Ở ZONE 51

Một trong những nhân chứng quan trọng nhất mà báo giới phương Tây đặc biệt quan tâm là kỹ sư tin học – nhà khoa học Glenn Campbell. Từ năm 1993, ông đã cắm trại quanh khu vực Zone 51, chẳng qua vì tò mò và rất quan tâm đến mấy thứ kì bí như đĩa bay và ufo. Dù nhiều lần bị các nhân viên bảo an của Zone 51 trục xuất, thậm chí là bằng vũ lực, Glenn vẫn cố gắng bám trụ, thậm chí lập hẳn một “trung tâm nghiên cứu mini” về Zone 51.

Sau hơn 2 năm miệt mài tìm hiểu và ghi chép thông tin, ông đã có cho mình cả một kho tư liệu quý hơn vàng. Cụ thể là giờ giấc hoạt động của các sân bay bí mật, bản đồ mật khu trung tâm (dù không được chi tiết), giờ giấc cất cánh và hạ cánh của các “vật thể bay”. Đó là chưa kể hàng chục cuộn băng video ghi lại những luồng sáng bí ẩn và hàng trăm cuộn phim ghi lại những hình ảnh hoạt động của Zone 51. Điều đó buộc Glenn phải trả một cái giá đắt, nhiều lần ông bị trực thăng của quân đội bảo vệ mật khu truy lùng, bị tịch thu máy ảnh và thiết bị quay, bị đe dọa và hành hung, thậm chí có khả năng ngồi tù vì “xâm phạm an ninh tối mật của quốc gia”.

Nhân chứng thứ hai, cũng là dân tới từ Boston như Glenn – Mark Farmer. Mark là chuyên gia săn lùng ufo. Theo Mark thì vùng hồ Groom Lake chính xác là nơi cơ quan không lực Mỹ, với sự cộng tác của CIA, NSA (cơ quan an ninh Hoa Kỳ), NRO (cục thám sát quốc gia), tiến hành những hoạt động tối mật mà bất kì ai muốn khám phá đều phải trả giá đắt. Mark đã trưng ra rất nhiều hình ảnh sống động, về những “vật thể bay” mà các chuyên gia quân sự dày dạn kinh nghiệm nhất cũng không biết đó là loại “máy bay” gì.

Mark cũng cho biết thêm, tại vùng hồ Groom Lake thường xuyên diễn ra các cuộc tập trận quy mô lớn. Đội hình bay thường có từ 3 đến 5 “quái vật”. Từ sau chiến tranh vùng Vịnh, dường như hoạt động tại sa mạc Nevada càng mạnh hơn trước. Anh cũng không loại trừ khả năng chính phủ Mỹ đang tiến hành thử nghiệm âm thầm một loại tên lửa tự hành mới với sự hướng dẫn của tia hồng ngoại.

Một trong những hình ảnh giá trị nhất mà Mark chụp được là ảnh 6 chiếc Mig 23, 2 chiếc Mirage của Pháp và một số chiếc nữa nhìn rất “lạ” mà Mark không biết là của quốc gia nào, nhưng anh cho biết nhìn khá giống một máy bay của Nhật Bản!? Tuy nhiên, theo Mark thì lẽ nào 4 cái nhà ga khổng lồ tại Zone 51 chỉ chứa có bấy nhiêu và nếu chỉ có nhiêu đó thì quả là chuyện… không đáng bàn.

Điều mà cả Glenn và Mark đều nhấn mạnh là căn cứ Red Had Squadron, được lập từ năm 1954 để thử nghiệm loại máy bay do thám nổi tiếng U-2 đã nhiều lần bay trên vùng trời Liên Xô. Thập niên 60, kẻ kế nhiệm U-2 là máy bay SR-71 Black Bird 2 chỗ ngồi có vận tốc lên tới 3.2 Mach. Và từ năm 1977, người ta bắt đầu đồn đại về căn cứ này với loại máy bay tàng hình đủ sức xỏ mũi mọi loại radar do thám của đối phương. Chương trình tuyệt mật này mang tên Have Blue. Ngày đó, người ta đã nói rất nhiều về những chiếc máy bay loại này gầm rú liên hồi trên nền trời sa mạc Nevada. Sau đó nhiều năm, F-117 Night Hawk xuất hiện mới dần phế truất vị thế của loại máy bay này.

Dù vậy, chẳng ai biết hay nhìn thấy “thứ gì”, hay loại máy bay nào tạo những ra những tiếng gầm rú đó. Và đến nay nó vẫn là bí ẩn…

t2
Ảnh: hồ Groom Lake (Groom Mine) tại Zone 51, hình ảnh chụp năm 1994.

PHẦN 3: NGƯỜI DÂN QUANH KHU VỰC ZONE 51 TIẾT LỘ ĐIỀU GÌ

Đầu năm 1988 – James Godall, một tay săn ảnh lành nghề đã làm cho cả nước Mỹ rung chuyển vì chụp lén thành công hình ảnh của F-117. Nhưng cái mà công chúng muốn xem nhất là Aurora chứ không phải F-117. Có điều trong quá khứ, nhiều người đã nghe đến cái tên Aurora, còn bây giờ thì không!

Mark Farmer suy luận rằng con “quái vật” khi đó mà người ta đồn đại tại Zone 51 có thể là một máy bay hai tầng, sải cánh rộng gần 50m và vấn tốc ước lượng là khoảng 8 Mach. Tuy nhiên, tiến sĩ Glenn Campbell lại cho rằng vận tốc của nó phải lên đến 12 Mach với lực đẩy bằng Méthane lỏng. Theo đánh giá của một số chuyên gia quân sự phương tây, đây có thể là một loại máy bay mới được bộ quốc phòng Mỹ nghiên cứu có tên là Pumkin Seed, không người lái, bay với vận tốc là 10 Mach.
Các chuyên gia cũng không loại trừ khả năng đó là thế hệ máy bay B2 mới có tên là Black Manta với sải cánh rộng khoảng 20m. Tất cả đều là máy bay siêu thanh, có khả năng quan sát mặt đất đến “từng viên sỏi”.

Từ các hình ảnh và dữ kiện của Glenn, Mark và James, người ta đi đến suy luận khác, đây có thể là loại trực thăng mang theo tên lửa không đối không, có khả năng chuyên chở từ 15 đến 25 tiểu đội biệt kích và hạ cánh bất cứ chỗ nào mà nó muốn!

Cuối cùng, tất cả vẫn chỉ là suy luận và giả thuyết, vì thực tế là không một ai từng nhìn thấy trực diện và được mục sở thị “quái vật bay” bí ẩn này.

Một nguồn tin quý báu khác không thể không nhắc đến là số dân sinh sống quanh khu vực Zone 51. Gần 50 nóc nhà rải rác quanh khu vực sa mạc chắc chắc là một nguồn tư liệu tuyệt vời.

Hầu hết các nhà khoa học và nhà nghiên cứu đã không khỏi thất vọng khi những người dân địa phương này không hé một lời nào về “những sinh vật có màu xanh xám bước ra từ đĩa bay”. Đa số họ chỉ xác nhận chắc chắc và quả quyết một điều, là có “những quầng sáng” vụt xuống nhanh như “sao xẹt” xuống địa phận Zone 51 nhưng không bao giờ thấy vút lên trở lại.

Theo người dân, khoảng thời gian diễn ra những vụ “hạ cánh” thường xuyên nhất rơi vào khoảng 4h45 đến 5h sáng. Tuy nhiên, Glenn và Mark lại nói khác: là 11h30 đến 12h đêm! Cũng có khi diễn ra vào những khoảng thời gian khác trong ngày, nhưng không thường xuyên bằng ban đêm. “Chắc chắn phải có lý do nào đó”, Glenn nhấn mạnh.

Dù sao thì dư luận và lời nói từ người dân địa phương vẫn có giá trị riêng, dù đôi khi là phản khoa học và phi cơ sở. Tuy nhiên, với những người tò mò và thích tìm hiểu về Zone 51, những thông tin như trên với họ là chưa đủ thõa mãn.

Một nhân chứng mục kích khác nữa là Neil Garish, một người lái xe tải thường đi qua khu vực Zone 51 và dừng chân nghỉ ngơi tại đây quả quyết rằng anh ta từng nhìn thấy quân đội Mỹ di chuyển một vật gì đó trông như một cái “hộp”cỡ lớn (nguyên văn: “big box”), được che đậy rất kỹ càng và di chuyển bằng xe quân đội từ khu vực cấm trong Zone 51 ra quốc lộ. Khi di chuyển thì một lực lượng khác phong tỏa toàn bộ các phương tiện khác qua lại quanh khu vực này cho đến khi xe chở “vật lạ” đó rời khỏi khỏi khu vực. Và hai trực thăng cùng quân đội tiếp tục “hộ tống” vật này di chuyển tiếp đến một nơi nào đó.

Neil còn cho biết thêm, khi di chuyển qua khu vực sa mạc Nevada và Zone 51, radio trên xe của anh thường xuyên bị nhiễu, đôi khi là mất tín hiệu. Và anh thường xuyên cảm nhận thấy những âm thanh tần số thấp rất khó chịu, những âm thanh này chỉ xuất hiện vài giây nhưng theo từng đợt rất đều đặn. Và khi di chuyển khỏi Zone 51, thì không còn cảm nhận được những âm thanh này nữa!

Thực hư lời nói của Neil Garish thì không ai có thể kiểm chứng. Nhưng như đã nói, lời nói từ dư luận vẫn có giá trị riêng. Và nếu như lời nói của Neil là thật, thì “cái gì” gây ra việc nhiễu sóng radio, tạo ra âm thanh tần số thấp và được quân đội Mỹ bảo vệ một cách gắt gao như vậy?

t3
Ảnh: Cổng vào một nhà nghỉ bên ngoài Zone 51.

PHẦN CUỐI: VẬT CHỨNG “MONG MANH”

Năm 1989, dân Mỹ từng chú ý đến một nhân vật mang tên Robbie Lazar, khi anh ta khẳng định là tại sa mạc Nevada, “có ít nhất 9 cái đĩa bay mà quân đội Mỹ đang ráo riết nghiên cứu”.

Ngày ấy, Robbie đã nói như đinh đóng cột rằng có một khu quân sự còn bí hiểm hơn cả Zone 51 có tên S-4, nằm cách Zone 51 khoảng 10 dặm về phía Nam. Thậm chí Robbie còn tuyên bố rằng “đã từng tận mắt chứng kiến và tham quan một cái đĩa bay”. Tại sao Robbie có đặc quyền đó thì chẳng ai trả lời được, kể cả anh ta!

Câu chuyện ngớ ngẩn và buồn cười ấy nhanh chóng trôi vào quên lãng nhưng lại luôn là cái cớ và lý do để dân chúng Mỹ có dịp đoán già đoán non mỗi khi đi qua sa mạc Nevada.

Hiện nay khách sạn bên ngoài Zone 51, hay đúng hơn chỉ là một nhà nghỉ nhỏ Robbie xây dựng, đã thuộc quyền sở hữu của hai vợ chồng Joel và Pat Travis. Chính miệng Pat quả quyết rằng “có rất nhiều đĩa bay đang bay vù vù trên đầu chúng tôi”. Nhà nghỉ mang tên Little A’le Inn đang dầy đặc khách. Một trong những “vật chứng” mà hai vợ chồng đưa ra là một dụng cụ hình như “đĩa bay” có in dòng chữ “Không lực Mỹ” hẳn hoi!

Theo nhiều chuyên gia phương Tây, đây có vẻ là một bộ phận trong máy bay hiện đại hay một “vật thể bay” nào đó mà quân đội Mỹ thải ra sau hàng loạt vụ thử nghiệm. Chẳng hiểu vì lý do gì, vật này lại nằm lăn lóc trên một đồi cát và vô tình lọt vào tôi đôi vợ chồng Pat.

Các báo cáo sơ lược mô tả vật này có hình dạng như một cái đĩa cỡ lớn, đường kính khoảng 1,2-1,3m. Và dù nhìn khá to lớn nhưng vật này lại có trọng lượng nhẹ khó tin, theo các chuyên gia lý giải thì do hợp chất tạo nên vật này là “rất đặc biệt” nên nó mới có trọng lượng nhẹ như vậy. Và đó là hợp chất gì thì họ từ chối tiết lộ! Nhưng một chuyên gia có cho biết, “đây là một loại hợp kim rất hiếm”.

Cũng trong bản báo cáo ghi chép, các chuyên gia đến từ phương Tây đoán rằng vật này có thể là một kiểu mô hình thu nhỏ dùng để thử nghiệm và nghiên cứu, và có thể nó được thiết kế theo nguyên mẫu của một “vật” khác có kích thước lớn hơn rất nhiều. Lý giải điều này, họ cũng cho biết, việc thử nghiệm trên “vật” gốc là tương đối nguy hiểm và rủi ro rất cao, nên cơ quan không lực và các chuyên gia quân sự Mỹ có thể đã thiết kế ra cái “đĩa bay mini” này để làm chuột bạch cho các cuộc nghiên cứu của họ. Và cái trong tay đôi vợ chồng Pat chỉ là “một trong số rất nhiều cái đĩa bay mini mà quân đội Mỹ sở hữu”. Và “vật có kích thước lớn hơn rất nhiều” mà quân đội Mỹ đang giữ là gì, đĩa bay hay là thứ gì khác?

Và liệu đây có phải là bằng chứng của một sự bất cẩn từ Zone 51 hay một trò “giả vờ tuột tay”? Không ai có thể hiểu được và cũng chẳng có chút cơ sở nào để hiểu. Trong khi đó, giữa cái nắng “cháy da cháy thịt” của sa mạc Nevada, từ phía mật khu, chỉ có một sự tĩnh mịch đến đáng sợ và những bảng cảnh báo đầy đe dọa:

“Khu quân sự tuyệt mật được quân đội và vũ trang của Hợp chúng quốc Hoa Kỳ bảo vệ, cấm xâm phạm, cấm chụp ảnh và quay phim…”

Sự tĩnh mịch và những bảng cảnh báo này dường như chẳng làm người ta thấy lo sợ, mà càng kích thích sự tò mò của họ nhiều hơn, khiến ai cũng tự hỏi mình mỗi khi đi qua khu vực này, “Bên trong đó ẩn chứa bí mật gì?”.

Không ai biết và không ai trả lời được…

t4
Ảnh: Vật chứng của hai vợ chồng Joel và Pat Travis chụp năm 1994.

(Trích loạt bài về Zone 51 trong tạp chí TGM số ra ngày 2.4.1996)
– Hardy – Đông Lê – MysTown Area 1


Bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.